Hơn nữa...”
Cô nhìn ra ngoài sân: “Hơn nữa chị và phó chủ nhiệm Lý nói gì, tôi không cần đoán cũng biết.”
Sân rất nhỏ, lúc Hứa Xuân và phó chủ nhiệm Lý nói chuyện, Hứa Hạ đã nghe thấy. Tuy không nghe rõ mồn một nhưng cũng đoán được bảy tám phần.
Nhắc tới phó chủ nhiệm Lý, mày Hứa Xuân nhíu chặt. Không xong rồi, phó chủ nhiệm Lý vẫn còn đang đợi cô ta ở cửa.
Nhất thời Hứa Xuân không nghĩ ra lời nào để lấp liếm. Điền Mai ngượng ngùng liếc nhìn mẹ chồng một cái, chột dạ nói: “Tiểu Hạ, cháu nói gì thế, chúng ta là người một nhà, bác mong cháu không tốt chỗ nào chứ?”
“Được, bác nói không có thì là không có, cháu không tranh cãi với mọi người.” Hứa Hạ không muốn phí lời, có nói nhiều hơn nữa thì bác gái cả cũng sẽ không thay đổi cách nhìn về cô.
Bây giờ cô đã có đường lui, điều không yên lòng nhất chính là em trai. Đã mượn thân phận của nguyên chủ để sống, thì trong lúc sống cho tốt, cũng phải có trách nhiệm với những người thân cận bên cạnh nguyên chủ.
Hứa Hạ lười tranh luận với đám người bác gái cả, cô ra sân kéo cậu em trai đang quét đất vào trong phòng.
Hai chị em họ, nói không thân thiết là thật, bởi vì nguyên chủ nói gì, Hứa Phong Thu cũng chỉ im lặng lắng nghe. Lâu ngày, nguyên chủ cũng không thích nói chuyện linh tinh với Hứa Phong Thu nữa.
Nhưng nếu thật sự bàn về thân sơ, đêm nguyên chủ uống say, cũng là Hứa Phong Thu túc trực bên giường hầu hạ cả đêm không ngủ.
Hai chị em ngồi đối diện nhau, Hứa Hạ mãi không nghĩ ra lời mở đầu. Cậu em trai này của cô quá lầm lì, khiến cô không biết phải nói thế nào.
Nhưng nhìn thấy em trai nắm chặt ga trải giường, nghĩ là em trai không nỡ rời xa cô.
“Đợi chị ổn định ở Giang Thành, chị sẽ giúp em làm thủ tục chuyển trường, đón em qua đó cùng ở được không?” Hứa Hạ ướm hỏi.
“Không cần.” Hứa Phong Thu trả lời rất ngắn gọn.
“Tại sao?”
Trả lời Hứa Hạ chỉ có sự im lặng.
Hứa Hạ bất lực thở dài: “Chị đã nói với bà nội rồi, nếu chị và con trai nhà họ Triệu không hợp nhau, chị sẽ mặt dày nhờ nhà họ Triệu tìm cho một công việc. Ông cụ nhà họ Triệu có bản lĩnh lớn, đối với ông ấy chuyện này dễ như trở bàn tay. Lúc cha đi, chúng ta còn quá nhỏ, ông ấy chỉ có thể bán công việc, để bà nội nuôi chúng ta khôn lớn. Nhưng bao nhiêu năm trôi qua, số tiền cha để lại đã dùng hết từ lâu, toàn dựa vào bà nội âm thầm bù đắp.”
“Bà nội lớn tuổi rồi, em không muốn thấy bà nội được an nhàn hưởng phúc sao?”
Hứa Phong Thu gật đầu nói muốn nhưng trong lòng lại rất kinh ngạc, sao chị gái cậu bé có thể nói ra những lời như vậy?
“Vậy thì tốt.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)