Hứa Hạ cười nói: “Đợi em lớn lên có tiền đồ, nhớ mua đồ ăn ngon và quần áo đẹp cho chị. Nhiều nhất là hai tháng, chị sẽ đến đón em.”
Hứa Phong Thu mím chặt môi. Cứ tưởng chị đi rồi sẽ không quay lại nữa, hóa ra không phải là chị không cần cậu bé.
Người cậu bé run run, cố sức kiềm chế nước mắt nhưng đôi mắt không nghe lời, những giọt nước mắt to như hạt đậu cứ thế rơi xuống từng giọt.
“Bớt cái giọng đó đi, chuyện lớn như vậy sao cô có thể không biết?” Lý Đức Tài nhìn Hứa Xuân mà đầy một bụng tức: “Được được được, cô giỏi lắm, chúng ta cứ chờ xem!”
Hứa Xuân vốn định lấy lòng phó chủ nhiệm Lý, không ngờ lại đắc tội với ông ta. Quân hàm của chồng cô ta chưa đủ cao, cô ta vẫn chưa thể đi theo quân.
Sau này còn phải sống trong cùng một khu vực, nói không chừng sẽ thường xuyên chạm mặt nhau. phó chủ nhiệm Lý lại là kẻ hẹp hòi, Hứa Xuân nghĩ đến thôi đã thấy đau đầu.
Nhưng Hứa Xuân không hiểu, rõ ràng kiếp trước Hứa Hạ không có mối hôn ước từ bé này, tại sao bây giờ lại có?
Thật sự là vì cô ta từ chối giới thiệu bạn trai cho Hứa Hạ nên bà nội mới nhớ ra sao?
Là phải hay không phải thì cũng không quan trọng nữa, thư của nhà họ Triệu đã đưa đến tận tay Hứa Hạ rồi.
Hứa Xuân chỉ có thể nghĩ theo hướng tốt, ít nhất cũng tống khứ được cái đồ phá gia chi tử Hứa Hạ này đi, để Hứa Hạ đến quấy nhiễu nhà họ Triệu đi, sẽ có lúc nhà họ Triệu phải hối hận!
Tiễn phó chủ nhiệm Lý đi xong, Hứa Xuân mang tâm trạng nặng nề về nhà, vừa khéo gặp Hứa Hạ đang định ra ngoài.
Ánh mắt hai chị em chạm nhau, Hứa Xuân không nhịn được nói trước: “Hứa Hạ, cuộc hôn nhân có được nhờ mang ơn đòi báo đáp, cô cảm thấy thật sự có thể hạnh phúc sao?”
“Chị họ, chị đây là đang quan tâm tôi, hay là ghen tị với tôi?” Hứa Hạ đắc ý nhướng mày.
“Thôi bỏ đi, coi như tôi lo bò trắng răng. Đến lúc đó người khóc là cô, người cười cũng là cô, không liên quan đến tôi.” Hứa Xuân thầm nhủ không được tức giận. Khoảng cách giữa nhà họ Triệu và nhà họ Hứa quá lớn, với tính cách của Hứa Hạ, chắc chắn sẽ không được nhà họ Triệu yêu thích, cô ta hà tất phải nghĩ nhiều thay cho Hứa Hạ làm gì.
Hơn nữa cưới rồi cũng có thể ly hôn. Vị kia của nhà họ Triệu bây giờ là trung đoàn trưởng, Chu Văn Bân nhà cô ta cũng sẽ không làm tiểu đoàn trưởng cả đời. Ai có thể cười đến cuối cùng còn phải xem sau này thế nào.
“Biết không liên quan đến chị thì đừng nói nhiều, kẻo làm người ta ghét. Tôi mà không vui, chị biết hậu quả thế nào rồi đấy.” Hứa Hạ uy hiếp một phen, thấy mặt Hứa Xuân đen lại, tâm trạng cô khá tốt mà đi ra ngoài.
Kiếp trước Hứa Hạ làm trâu làm ngựa đủ rồi, sống lại một đời, cô có thể nằm yên thì sẽ nằm yên. Nằm không yên cũng không tranh đua, dù sao thập niên 70 có cầu tiến đến mấy cũng không kiếm được nhiều tiền.
Cô vui vẻ đi mua vé tàu hỏa, lại đến văn phòng khu phố xin giấy giới thiệu, sau đó về nhà thu dọn hành lý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
