Nếu nói có gì không nỡ, thì chỉ còn lại bà nội và em trai.
Đêm trước khi xuất phát, Hứa Hạ quấn lấy bà nội đòi ngủ cùng.
“Thật sự không cần Kiến Thiết đưa cháu đi sao?” Vương Tú Phương vẫn không yên tâm để cháu gái đi một mình.
“Không cần đâu ạ, để Hứa Kiến Thiết đưa cháu đi, đến nhà họ Triệu cháu sợ không nhịn được mà đánh nhau với anh ta, ảnh hưởng đến hình tượng của cháu trong mắt người nhà họ Triệu.” Hứa Hạ ôm cánh tay bà nội. Cô thương bà nội đã lớn tuổi, càng không nỡ để bà nội đi theo mình chịu cảnh xe cộ mệt nhọc: “Đợi cháu ổn định ở Giang Thành, cháu sẽ về đón bà và Phong Thu đi hưởng phúc. Đến lúc đó cháu hầm thịt kho tàu, chân giò lớn cho bà ăn!”
“Hạ Hạ nhà ta lớn rồi, biết hiếu thuận với bà rồi.” Vương Tú Phương sờ soạng khuôn mặt cô cháu gái nhỏ trong bóng tối: “Mau ngủ đi, sáng sớm mai còn phải ra bến xe.”
Cô bé con do mình một tay nuôi lớn, chớp mắt cái đã sắp gả chồng, Vương Tú Phương không kìm được mà rơi nước mắt. Dù trong lòng không nỡ nhưng vẫn tốt hơn là để cháu gái nhỏ xuống nông thôn. Bà nhẹ nhàng vỗ cánh tay cháu gái, giống như lúc cháu gái còn bé, khẽ ngân nga điệu hát ru.
Ở một bên khác, tại nhà họ Triệu ở Giang Thành.
Ông cụ Triệu và vợ chồng con trai cả vừa cãi nhau một trận. Sau khi biết tin cháu trai đào hôn, cái lưng thẳng tắp cả đời của ông cụ bỗng nhiên còng xuống.
“Sao lại không thích hợp? Con cũng lớn tuổi rồi, con trai nhà người ta hai mươi sáu tuổi đã có hai ba đứa con, con thì vẫn cứ trơ trọi một mình, cha và mẹ con sắp bị con chọc cho tức chết rồi!” Thái độ của Triệu Mãn Phúc không cho phép từ chối: “Cha nói cho con biết, đã có vết xe đổ của Chí Viễn, con chạy đằng trời cũng không thoát đâu. Cha đã gửi thư cho nhà họ Hứa rồi, đợi con gái nhà họ Hứa đến thì sẽ làm vợ con!”
Cậu con trai út này cái gì cũng tốt, chỉ có mắt nhìn là quá cao. Giới thiệu hết người này đến người khác, không chê người ta ít văn hóa thì lại kén chọn ngoại hình, sầu đến mức đêm ông nằm nghĩ cũng không ngủ được.
Triệu Huy nhếch đôi môi mỏng vẻ không quan tâm. Ông cụ muốn lấy hạnh phúc hôn nhân của anh ra để báo ơn, Triệu Chí Viễn có thể chạy, anh cũng có thủ đoạn của anh.
Muốn anh thỏa hiệp?
Nằm mơ đi!
Trước khi đi Giang Thành, Hứa Hạ sợ gửi thư không kịp nên đã đặc biệt tốn thêm tiền gửi điện báo cho nhà họ Triệu, nói rõ cô mua vé xe ngày nào, mấy giờ sẽ đến ga tàu hỏa Giang Thành.
Hai thành phố cách nhau không gần, phải ngồi tàu hỏa trọn một ngày.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
