Hứa Hạ vốn định tốn thêm tiền mua vé giường nằm, đến ga tàu mới biết không phải cứ có tiền là mua được, người dân bình thường chỉ có thể mua vé ghế cứng hoặc vé đứng.
Hứa Hạ chỉ đành cảm thán, đúng là một thời đại gian khổ mộc mạc.
Trên sân ga, Hứa Hạ nhìn bà nội và em trai, trong lòng bỗng thấy không nỡ.
“Đến nơi phải viết thư ngay, đừng chỉ báo tin vui không báo tin buồn, ở nhà không cần cháu lo, bà sẽ chăm sóc tốt cho Phong Thu.” Vương Tú Phương nắm tay cô cháu gái nhỏ: “Đến nhà họ Triệu phải lanh lợi một chút, không được nhõng nhẽo như ở nhà, biết chưa?”
Hứa Phong Thu khẽ “vâng” một tiếng, len lén nhét tiền vào túi áo chị gái.
Hứa Hạ không chú ý đến động tác của em trai, nghe thấy nhân viên nhà ga thúc giục, Hứa Hạ chào tạm biệt họ rồi lên xe.
Tàu hỏa không đi thẳng đến Giang Thành mà còn cần chuyển tàu giữa đường, chuyến đi này của cô quả thật không dễ dàng.
Hứa Hạ nhớ kỹ trong tiểu thuyết viết tàu hỏa không an toàn, suốt dọc đường ngay cả chợp mắt cũng không dám, đến trạm chuyển xe thì đã là 8 giờ tối.
Cô còn phải đợi hai tiếng nữa mới có thể lên xe đi Giang Thành. Tìm một quán mì, ăn xong bát mì nóng hổi, khi Hứa Hạ quay lại ga tàu thì đã không còn ghế ngồi, cô đành dựa vào góc tường ngồi xuống đất.
Cơn buồn ngủ ập đến, Hứa Hạ day day thái dương, lúc này nhìn thấy một nhóm người mặc quân phục đi vào ga, ngồi chỉnh tề ở khoảng đất trống đối diện Hứa Hạ.
Hứa Hạ nhìn bọn họ, bọn họ cũng đang nhìn người đối diện. Mà Hứa Hạ lại là người bắt mắt nhất trong đám đông, nguyên nhân không có gì khác, Hứa Hạ sở hữu làn da trắng hiếm thấy trong đám đông, mày mắt lại tinh tế xinh đẹp, chớp chớp đôi mắt to nhìn sang. Những người lính trẻ tuổi đâu đã từng gặp cô gái nào xinh đẹp như vậy, ai nấy đều hơi ngại ngùng nhưng lại không nhịn được mà nhìn thêm vài lần.
Hứa Hạ chỉ tò mò liếc nhìn phía đối diện, thầm nghĩ có nhiều quân nhân ở đây như vậy, cô có thể thở phào nhẹ nhõm, trộm cắp sẽ không dám lộng hành.
Mà lúc này, Triệu Chí Viễn cũng ở trong nhóm lính đó, anh ấy và đồng đội liếc mắt một cái là nhìn thấy Hứa Hạ đang ngồi dưới đất.
“Chí Viễn, cô gái đối diện xinh quá!” Đồng đội nghiêng đầu qua, nói nhỏ: “Tôi chưa từng gặp cô gái nào xinh như vậy, cậu nói xem có phải không Chí Viễn?”
“Chí Viễn, sao cậu không nói gì?”
Triệu Chí Viễn hoảng loạn thu hồi ánh mắt: “Cậu đừng nhìn chằm chằm vào con gái nhà người ta, bất lịch sự!”
“Cũng đâu phải một mình tôi nhìn, những người khác đều đang nhìn mà.” Người đồng đội đang nói tên là Ngô Bình An, lớn lên cùng một khu tập thể với Triệu Chí Viễn, là anh em tốt biết rõ gốc gác của nhau. Nghe nói Triệu Chí Viễn muốn đi trấn thủ biên giới, anh ấy cũng nháo nhào đòi gia đình cho đi theo: “Chậc chậc, nếu cái cô vợ hứa hôn từ bé của cậu mà trông như thế này thì cậu đã chẳng cần phải đào hôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
