Nhưng tôi nói này, cậu cũng to gan thật đấy, lại dám gài bẫy chú hai cậu, cẩn thận chú ấy tìm cậu tính sổ!”
Chú hai của Triệu Chí Viễn chỉ lớn hơn bọn họ năm tuổi nhưng đám bọn họ đều sợ Triệu Huy. Triệu Huy không chỉ hung dữ mà còn đánh đấm rất giỏi, mỗi lần Ngô Bình An gặp Triệu Huy đều sẽ đi đường vòng.
Nhắc đến chú hai, Triệu Chí Viễn cũng hơi sợ, bà nội nói chú Hứa trông vừa đen vừa cao to, lại còn khỏe như trâu, trông giống hệt Diêm Vương. Không cần nghĩ Triệu Chí Viễn cũng biết con gái chú Hứa trông như thế nào.
Thời đại nào rồi mà còn hứa hôn từ bé?
Nếu không phải ông nội anh ấy là nhân vật số hai trong quân khu, anh ấy đã muốn đi tố cáo rồi, sao lại có người còn làm cái trò “hôn ước từ bé” chứ?
Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, Triệu Chí Viễn biết nếu mình ở lại nhà sẽ không thoát khỏi số phận phải kết hôn, dứt khoát cứng rắn một lần, nhờ mẹ sắp xếp cho đi biên giới.
Bảo vệ Tổ quốc là vinh quang của anh ấy.
Còn về phần chú hai, thì phải xem bản lĩnh của chú ấy thôi. Lần này là anh ấy có lỗi với chú hai, chỉ đành sau này bù đắp cho chú ấy vậy.
“Chí Viễn, cô gái kia sắp đi rồi.” Ngô Bình An luyến tiếc nói: “Cậu nói xem, tôi qua xin địa chỉ cô ấy, cô ấy có cho không?”
“Cậu xin thì có tác dụng gì? Chúng ta phải đi ít nhất hai năm, người ta với cậu không quen không biết, có thể chờ không cậu hai năm sao?” Triệu Chí Viễn bảo Ngô Bình An bỏ cái ý định đó đi.
Lúc này đại đội trưởng thông báo tàu sắp đến ga, cho bọn họ mười phút đi vệ sinh. Triệu Chí Viễn và Ngô Bình An rủ nhau đi vệ sinh, tình cờ lại gặp cô gái lúc nãy.
“Em đừng sợ, bọn anh không phải người xấu, chỉ muốn kết bạn với em thôi.”
Hứa Hạ nói không cần.
“Bọn anh thật sự không phải người xấu, anh thấy tuổi tác mọi người xấp xỉ nhau, em nể mặt chút đi, biết đâu chúng ta còn là đồng hương, có duyên phận lắm đấy.” Gã đàn ông chắn trước mặt Hứa Hạ.
Hứa Hạ bực bội nói: “Thật sự không cần, tôi đính hôn rồi, không có nhu cầu kết bạn. Các anh còn không tránh ra, tôi sẽ gọi nhân viên đấy.”
“Đính hôn? Em lừa bọn anh à?” Gã đàn ông cao hơn rõ ràng không tin: “Sao lại không nể mặt thế, anh trai anh là chủ nhiệm nhà máy dệt, em đừng có coi thường anh, nhà anh sống sung túc hơn người thường nhiều.”
Nếu không phải thấy cô gái trước mặt quá xinh đẹp, gã thật sự không dám đến bắt chuyện. Vốn định xin tên họ địa chỉ trước, kết quả sự lạnh lùng của đối phương lại kích thích ham muốn chinh phục của gã.
Hứa Hạ cười, dùng ánh mắt như nhìn thứ rác rưởi đánh giá hai gã đàn ông trước mặt từ trên xuống dưới: “Thì sao, liên quan cái rắm gì đến tôi? Vị hôn phu của tôi là sĩ quan quân đội, chút gia sản đó của các người, cho tôi tôi cũng không thèm, tránh ra cho tôi!”
Khí thế của cô bùng lên dọa đối phương sững lại. Ngay khi cô chuẩn bị đi, một gã đàn ông đột nhiên nắm lấy cổ tay cô, chỉ là chưa đợi cô phản kích, gã ta đã bị một quân nhân quật ngã.
“Ái da, đau đau đau!”
Triệu Chí Viễn nhìn thấy gã đàn ông động tay động chân, không chần chừ nữa, trực tiếp lao lên đè người xuống đất: “Cô gái, cô không sao chứ?”
Ngô Bình An cũng thuận thế tóm lấy gã còn lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
