Hứa Hạ nói không sao: “Cảm ơn các anh, bọn họ chưa làm gì tôi cả.” Ở đây là ga tàu hỏa, bao nhiêu người qua lại, cho dù gã đàn ông kia có sắc tâm cũng không dám làm gì ở đây.
Gã đàn ông nằm dưới đất thấy là quân nhân, nhuệ khí tắt ngấm, cầu xin tha thứ: “Anh ơi, em chỉ muốn kết bạn với cô ấy thôi, anh đừng hiểu lầm, bọn em không phải người xấu.”
“Kết bạn? Không nghe thấy người ta nói không đồng ý à?” Triệu Chí Viễn bắt hai gã lôi thư giới thiệu ra, lại hỏi Hứa Hạ có muốn đưa đến phòng cảnh sát không.
Tàu đã đến trạm Hứa Hạ cần xuống, nhân viên tàu đang thúc giục mọi người soát vé: “Tôi không còn thời gian nữa, hôm nay cảm ơn các anh ra tay giúp đỡ, núi cao sông dài còn có ngày gặp lại, nếu có duyên tái ngộ, tôi mời các anh ăn cơm!”
Cô vội vã chạy đi soát vé, suýt chút nữa thì lỡ chuyến tàu.
Mà Ngô Bình An nghe thấy loa phát thanh thông báo chuyến tàu đến Giang Thành, huých huých khuỷu tay Triệu Chí Viễn: “Chí Viễn, lời cô ấy vừa nói cậu có nghe thấy không, cô ấy nói đính hôn rồi, vị hôn phu còn là sĩ quan. Cô ấy lại lên chuyến tàu đi Giang Thành, cậu nói xem liệu chúng ta có quen vị hôn phu của cô ấy không?”
Trong đầu Triệu Chí Viễn lóe lên một ý nghĩ không thực tế, sau đó lắc đầu: “Quân đội đóng ở Giang Thành đông như vậy, sao chúng ta có thể quen hết được?”
“Cũng phải, người tôi quen không nhiều bằng chú hai cậu, nếu là chú hai cậu, nói không chừng sẽ biết. Nhưng cậu nói xem, liệu có phải cô gái nhỏ kia vì muốn dọa bọn lưu manh nên mới nói vậy, thật ra chưa đính hôn?” Trong lòng Ngô Bình An vẫn còn ôm một tia hy vọng, cô gái xinh đẹp như vậy, nói chuyện cũng dễ nghe, còn bảo sau này mời anh ấy ăn cơm nữa chứ.
“Hì hì.”
Ngô Bình An càng nghĩ càng không nhịn được cười.
Triệu Chí Viễn thì u sầu nhìn về phía sân ga, sẽ là như vậy sao?
...
Sau khi Hứa Hạ lên tàu, cô tìm được chỗ ngồi của mình, nhét tay nải xuống dưới ghế, còn tiền và phiếu lương thực cùng các vật dụng quan trọng khác, cô đều cất trong lớp áo sát người.
May mà bây giờ là cuối tháng Chín, trời đã không còn nóng nữa, nếu không tàu hỏa đông người, ngồi suốt một chuyến xe thế này chắc chảy mồ hôi ròng ròng.
Cô có chút không chịu nổi, dựa vào ghế, ngủ chập chờn không yên giấc.
Cùng lúc đó tại nhà họ Triệu, Triệu Mãn Phúc vừa mắng con trai cả một trận, giờ lại đến gõ cửa phòng con trai út: “Cha bảo con này Triệu Huy, bây giờ dậy ngay cho cha!”
“Ây da, ông hung dữ với con làm gì!” Hà Hồng Anh đi tới đẩy chồng ra: “Trong lòng nó vốn đã không vui, ông ép người ta cưới cô gái chưa từng gặp mặt, còn không cho người ta giở chút tính khí nhỏ nhen sao?”
Đối với hôn ước với nhà họ Hứa, Hà Hồng Anh cũng không hài lòng lắm. Con trai út là do bà lớn tuổi mới sinh được, vốn đã coi như châu như ngọc, cộng thêm con trai út vô cùng xuất sắc, tuổi còn trẻ đã nhiều lần lập công, là thanh niên trẻ tuổi đầy hứa hẹn nhất trong khu tập thể.
“Mẹ chiều con quá sinh hư, bà cứ chiều nó như thế nữa là nó hỏng đấy!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)