Con trai nhà ai lớn thế này rồi mà còn chưa kết hôn?” Triệu Mãn Phúc phẫn nộ nói xong, rốt cuộc vẫn không cứng rắn nổi với vợ mình, hừ hừ nói: “Cho nó nửa tiếng nữa, bảo nó ra ga tàu đón người về cho tôi!”
Ông không ngờ nhà họ Hứa hành động nhanh như vậy, đây là vừa nhận được thư đã xuất phát rồi sao?
Hà Hồng Anh lườm chồng một cái, lại đi gõ cửa, thấy con trai mở cửa, bà thở phào nhẹ nhõm: “Đừng giận dỗi cha con nữa, hôn sự này còn chưa chắc đã thành đâu.”
“Mẹ, mẹ cũng muốn giúp con bỏ trốn à?” Triệu Huy trêu chọc.
“Thằng nhãi ranh này, mẹ con là người vô trách nhiệm thế sao?” Hà Hồng Anh liếc con trai, vào phòng đóng cửa lại: “Con cũng biết tính cha con rồi, thái độ ông ấy cứng rắn một chút nhưng là vì thương con gái nhà họ Hứa, tuổi còn nhỏ đã mất cả cha lẫn mẹ. Nếu chúng ta lại hủy hôn, ông ấy sợ cô bé chịu khổ chịu tội, có lỗi với vong linh trên trời của Hứa Nhị Chung.”
Nói rồi, bà thở dài: “Nói thật lòng, mẹ cũng không đồng ý con thay thế Chí Viễn.”
“Vậy ý mẹ là...”
“Mẹ khuyên con đừng cứng đầu với cha con.” Hà Hồng Anh là mẹ, hai ngày nay bà cũng sầu, con trai không đồng ý, cũng không thể ép cưới, đến lúc đó thành đôi oán ngẫu, sau này gia đình không hạnh phúc, bà sẽ tự trách cả đời: “Bây giờ là xã hội mới, chú trọng tự do hôn nhân, cái trò hôn ước từ bé kia sớm đã không còn thịnh hành nữa rồi.”
“Nhưng cha con là người cổ hủ, Hứa Nhị Chung đã cứu cha con một mạng, quả thật nhà ta nợ nhà họ Hứa ân tình. Bây giờ vợ chồng Hứa Nhị Chung đều mất rồi, cô bé kia không nơi nương tựa, chúng ta có lý do để giúp con bé an thân lập mệnh, con nói có đúng không?”
Điểm này Triệu Huy không phản đối, anh không nói gì.
“Ý của mẹ là nhà ta còn chưa biết con gái nhà họ Hứa là người thế nào, cho dù giống cha con bé, dung mạo không xuất chúng nhưng biết đâu nhân phẩm rất tốt, tính cách rất thú vị thì sao?”
Hà Hồng Anh chưa gặp chị em Hứa Hạ, chỉ gặp mỗi Hứa Nhị Chung. Chín năm trước Hứa Nhị Chung qua đời, bà bị bệnh nằm viện, không thể đi viếng, trong nhà chỉ có ông nhà đích thân đi.
Triệu Huy nhướng một bên mày, nói đi nói lại, bà cụ vẫn là muốn khuyên anh thỏa hiệp?
“Chi bằng con cứ thử tiếp xúc với người ta trước xem sao, không hợp thì mẹ sẽ ra mặt nói với cha con. Dưa hái xanh không ngọt, báo ơn đâu nhất thiết phải gắn liền với nhân duyên, chúng ta còn có thể tìm việc cho con gái nhà họ Hứa, để con bé có khả năng tự nuôi sống bản thân, con nói đúng không?” Hà Hồng Anh biết con trai có chủ kiến, nếu cứng đối cứng thì tuyệt đối không được.
Thấy con trai vẫn im lặng, Hà Hồng Anh nói tiếp: “Hơn nữa người ta là khách, theo lý chúng ta nên đi đón, con nói xem?”
Điểm này Triệu Huy không thể phản bác.
Chuyện năm xưa anh không nhớ rõ nhưng cha mẹ anh từng nói, nếu không phải Hứa Nhị Chung cứu giúp, chắc chắn cha anh không sống nổi. Đây là ơn cứu mạng không thể trốn tránh, dù thế nào đi nữa, nhà họ Triệu nợ nhà họ Hứa ân tình, là loại ân tình trả mãi không hết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
