Chỉ cần con gái nhà họ Hứa phẩm hạnh đoan chính, còn về dung mạo... bà không kén chọn nữa.
Triệu Huy thấy mẹ cười hớn hở, có cảm giác như mình bị bán đi nhưng anh đã đồng ý đi đón người thì sẽ không nuốt lời.
Dù sao, anh tuyệt đối sẽ không đồng ý hôn sự này.
Cưới xin mù quáng, lại còn là hôn sự thay thế cho cháu trai?
Cũng chỉ có người cha cổ hủ của anh mới nghĩ ra được.
Triệu Huy là nể tình ân nghĩa với nhà họ Hứa mới đi đón người, vừa hay nói rõ ràng trước với cô gái kia, hôn sự này của họ không tính nhưng nhà họ Triệu sẵn lòng chăm sóc cô.
Triệu Huy đến ga tàu hơi sớm một chút, anh mặc một bộ quân phục màu xanh mực, cộng thêm vóc dáng cao lớn hơn một mét tám, trông vô cùng nổi bật giữa đám đông.
Chưa đầy mười phút, đã có ba người đến bắt chuyện với Triệu Huy, hoặc là hỏi đường, hoặc là hỏi anh có phải đang đón người không, đã kết hôn chưa.
Triệu Huy nhìn đồng hồ, rồi quay lại xe ngồi đợi.
Đợi đến khi Triệu Huy quay lại cửa ra, không ngờ tàu hỏa lại đến sớm, dòng người ùn ùn đổ ra, anh khẽ nhíu mày, giơ tấm bảng trong tay lên.
Anh chưa từng gặp Hứa Hạ, không biết đối phương trông như thế nào, chỉ biết mỗi cái tên, đành phải đợi đối phương đến tìm mình.
Trong đám đông, đột nhiên có tiếng cãi vã, Triệu Huy nheo mắt nhìn kỹ, thấy một cô gái nhỏ đang hung dữ lôi một người đàn ông đi ra.
“Anh thò cả tay vào túi tôi rồi, không phải trộm đồ thì là làm gì?” Quan trọng là tên này còn to gan lớn mật, sờ mông Hứa Hạ một cái.
Cô ghét nhất là mấy tên dê xồm lén lút kiểu này, lúc chuyển xe hai gã đàn ông kia đã làm cô nín nhịn một bụng lửa giận, giờ xuống xe lại gặp phải, lần này tuyệt đối sẽ không buông tha: “Các anh các chị, ai có lòng tốt giúp tôi gọi cảnh sát với, người này trộm đồ, còn sàm sỡ tôi!”
Mọi người thấy cô gái xinh đẹp xuất chúng, còn gã đàn ông thì mặt chuột tai dơi, trong lòng lập tức đứng về phía Hứa Hạ, ngay lập tức có một anh trai nhiệt tình nói sẽ đi giúp gọi cảnh sát.
Nghe thấy gọi cảnh sát, rõ ràng gã đàn ông hoảng sợ, dùng sức vùng vẫy, thậm chí còn há miệng định cắn vào tay Hứa Hạ.
Hứa Hạ dứt khoát vứt tay nải, xoay người thực hiện một cú quật ngã qua vai, quật mạnh gã đàn ông xuống đất, đầu gối đè lên ngực hắn: “Cắn tôi? Từ khi sinh ra bà cô đây đã ghét nhất loại đàn ông táy máy tay chân.”
Vừa nói, cô vừa đá thêm hai cái cho hả giận, gã đàn ông đau đớn kêu oai oái.
Mà Triệu Huy ở cách đó không xa, vốn định qua giúp đỡ nhưng anh vừa nhấc chân lên thì cô gái kia đã dứt khoát quật ngã người ta rồi.
Không tệ, động tác rất đẹp mắt.
Tính cách cũng rất hung dữ.
Một lát sau, cảnh sát đến, lúc này Hứa Hạ mới đi nhặt tay nải dưới đất lên, đi theo đến phòng trực ban để lấy lời khai.
Đợi đến khi Hứa Hạ bước ra khỏi phòng trực ban thì đã là chuyện của nửa tiếng sau, lúc này cô mới nhớ ra nhà họ Triệu sẽ phái người đến đón, vội vàng chạy ra cửa ra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
