Tiêu rồi tiêu rồi, có khi nào không đợi được cô nên người ta đã đi rồi không?
Hứa Hạ cầm tấm ảnh, nóng lòng nóng ruột nhìn trái nhìn phải, mãi cho đến khi thấy một người đàn ông đầu đinh mặc quân phục bước ra từ cửa ra, đôi mày rậm của anh hơi nhíu lại, mắt Hứa Hạ lập tức sáng lên.
Người đàn ông đẹp trai như vậy, cô liếc mắt một cái là nhận ra ngay!
Cô đã đến muộn, muốn để lại ấn tượng tốt cho đối phương, bèn cố ý hắng giọng, nhìn đối phương với vẻ kiều diễm: “Chào đồng chí.”
Triệu Huy: “...” Đang nói chuyện với anh à?
Thấy đối phương chần chừ, Hứa Hạ khẽ vén tóc mai, ngượng ngùng ngước lên nhìn một cái, rồi lại vội vàng thu ánh mắt lại: “Đồng chí, tôi tên là Hứa Hạ, vừa rồi tôi có đi một chuyến đến phòng trực ban, ngại quá đã để anh đợi lâu. Anh... anh chính là đối tượng đính ước từ bé của tôi phải không?”
Hứa Hạ?
Đính ước từ bé?
Triệu Huy không đợi được người, đành phải vào ga hỏi thăm, biết được tàu đã chạy đi rồi, trong lòng nghĩ có khi nào Hứa Hạ ngồi quá trạm không xuống tàu không, thế thì phiền phức to.
Không ngờ vừa đi ra đã bị cô gái nhỏ ban nãy gọi lại.
Người nhà nói Hứa Nhị Chung vừa đen vừa vạm vỡ, cô gái trước mắt lại có làn da trắng như tuyết. Mẹ anh còn nói Hứa Nhị Chung khỏe như trâu, Triệu Huy nhớ đến dáng vẻ quật ngã tên trộm qua vai của cô gái nhỏ vừa rồi.
Rõ ràng ban nãy còn hung dữ như vậy, bây giờ lại...
“Anh xem, đây là ảnh nhà anh gửi cho tôi.” Hứa Hạ thấy đối phương ngẩn ra, bèn giơ tấm ảnh trong tay lên.
Cô nhìn tấm ảnh, lại nhìn người đàn ông cao lớn trước mặt, không sai, chính là anh.
Triệu Huy lại lần nữa ngơ ngác, lúc nhà gửi thư hồi âm, cháu trai anh còn chưa đào hôn, cha anh dựa theo hôn sự của cháu trai mà gửi thư, sao lại gửi ảnh của anh?
Hứa Hạ thấy mày Triệu Huy càng nhíu càng chặt, đây là không hài lòng với cô sao?
Không nên như thế chứ, bọn họ vừa mới gặp mặt, theo lý mà nói, trông cô rất xinh đẹp, trong tình huống chưa hiểu rõ tính cách, đối phương không đến mức thất vọng.
“Anh xem, đây là thư nhà anh gửi cho tôi, sau khi nhận được thư, tôi liền gửi điện báo. Anh tên là Triệu Huy, con trai thứ hai của nhà họ Triệu đúng không?” Hứa Hạ xác nhận lại lần nữa.
Triệu Huy nhận lấy lá thư, liếc mắt một cái là nhận ra chữ viết của cháu trai.
Được được được, thằng nhóc này lại dám gài bẫy lên đầu anh!
Vì để bản thân có thể đào hôn thuận lợi mà đẩy anh ra thế mạng sao?
Đôi môi mỏng của Triệu Huy lạnh lùng mím nhẹ, lọt vào mắt Hứa Hạ lại thành người đàn ông trước mặt không vui vẻ gì, chẳng lẽ, anh không hài lòng với mối hôn sự này?
Cũng may trước khi đến Hứa Hạ đã chuẩn bị tâm lý, giống như Hứa Xuân nói, đối phương ưu tú như vậy, rất có thể sẽ không hài lòng với cuộc hôn nhân sắp đặt từ bé.
Đặt mình vào vị trí người khác mà suy nghĩ, Hứa Hạ cũng không tình nguyện.
Đương nhiên rồi, Hứa Hạ cũng không phải vì thấy đối phương đẹp trai mà yêu chết đi sống lại, muốn gả cho anh. Chỉ là sau khi cân nhắc tổng hợp, cô gả cho Triệu Huy sẽ giúp cô sống ở thời đại này thoải mái hơn một chút, lúc này mới chọn Triệu Huy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)