Nếu đối phương đã không tình nguyện, cô cũng sẽ không cưỡng cầu nhưng thấy đối phương nhìn chằm chằm lá thư không động đậy, bụng cô lại không hợp thời mà kêu “ọt ọt” hai tiếng, cô vội vàng ôm bụng, khẽ gọi một câu: “Đồng chí?”
Âm cuối của cô gái nhỏ mềm mại, có chút rụt rè, khi Triệu Huy nhìn sang, đôi mắt đối phương sáng ngời lấp lánh, hàng mi chớp chớp, giống như đang cù vào lòng anh.
Anh ma xui quỷ khiến đáp một câu: “Phải.”
Nghe đối phương thừa nhận rồi, Hứa Hạ thở phào nhẹ nhõm: “Vậy bây giờ chúng ta đi đâu?”
Triệu Huy lại nghe thấy bụng Hứa Hạ kêu: “Đi ăn cơm trước.”
Bọn họ đi đến nhà hàng quốc doanh gần đó, Hứa Hạ không rõ Triệu Huy đang nghĩ gì nhưng cô có thể khẳng định, Triệu Huy không quá hài lòng về cô, bởi vì từ đầu đến cuối, anh đều tỏ ra nhạt nhẽo, có khí thế người lạ chớ lại gần.
Những kế hoạch tán tỉnh Hứa Hạ nghĩ ra suốt dọc đường, lúc này hoàn toàn không dùng được, đành phải bỏ qua. Nếu chuyện cưới xin không thành thì công việc cũng phải làm cho tốt, ăn cơm xong, cô muốn biết tình hình nhà họ Triệu, bèn cẩn thận từng li từng tí hỏi thăm: “Đồng chí... Triệu, nhà các anh bây giờ đều sống cùng nhau sao?”
“Không hẳn, phần lớn thời gian tôi sống ở doanh trại.” Triệu Huy lái xe, khóe mắt nhìn thấy cô gái nhỏ muốn nói lại thôi, trong lòng nghĩ lúc bắt trộm Hứa Hạ đâu có như thế này, không ngờ cô còn có hai bộ mặt.
Hứa Hạ không moi được lời nào từ chỗ Triệu Huy, lại đành bỏ cuộc, nhìn xe chạy vào khu gia đình, trái tim treo lơ lửng.
Nhà họ Triệu là nhà riêng biệt lập, còn có một cái sân lớn, xe có thể chạy thẳng vào gara, Hứa Hạ vừa xuống xe đã thấy một ông cụ tóc hoa râm bước nhanh tới, không cần đoán cũng biết là ông cụ Triệu.
Cô vô thức gọi một câu: “Ông nội Triệu.”
Triệu Huy nghiêng đầu nhìn Hứa Hạ: “...” Ông nội Triệu?
Triệu Mãn Phúc mải lo vui mừng, cũng không nhận ra cách xưng hô của Hứa Hạ có gì không đúng: “Người ta đều nói con gái càng lớn càng khác xưa, hồi nhỏ cháu đã xinh xắn, không ngờ lớn lên lại xinh đẹp thế này. Mau vào nhà với bác, trong nhà đã chuẩn bị cơm nước rồi, hai đứa mãi không đến, mọi người hâm đi hâm lại mấy lần rồi đấy.”
Nghe thấy lời này, Hứa Hạ hơi ngại ngùng, lại không dám nói mình đã ăn rồi, ngoan ngoãn đi theo ông cụ Triệu vào nhà.
Triệu Mãn Phúc ở bên cạnh nói: “Hứa Hạ giống mẹ con bé, bà chưa gặp mẹ con bé bao giờ nên không biết đâu. Nào nào nào, mau ngồi đi, bác cũng không biết cháu thích ăn gì, đã cho người chuẩn bị thịt kho tàu, còn có cá hố kho tộ, cháu mau nếm thử đi.”
Ông thật lòng chào đón Hứa Hạ, một cô gái nhỏ yếu đuối mong manh, nhìn qua là biết thuộc kiểu người có tính cách ôn hòa, những năm nay không có cha mẹ che chở, không biết đã chịu bao nhiêu khổ cực, chỉ mới nghĩ đến thôi, hốc mắt ông cụ đã không kìm được mà ươn ướt.
Hà Hồng Anh nhỏ giọng hỏi làm sao vậy.
“Tôi cứ nghĩ đến chuyện chị em Hứa Hạ chịu khổ những năm nay, trong lòng tôi lại khó chịu.” Triệu Mãn Phúc lau mắt: “Hứa Hạ, sau này bác gọi cháu là Hạ Hạ có được không?”
Hứa Hạ ngượng ngùng gật đầu: “Được ạ ông nội Triệu, bà nội cháu cũng gọi cháu như vậy.”
Thấy ông cụ Triệu gắp thức ăn cho mình, cô vội vàng nói: “Đủ rồi đủ rồi ạ, cháu...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-250407.png&w=256&q=75)