thật ra cháu...”
Chưa đợi Hứa Hạ nói xong, Triệu Mãn Phúc đã ngắt lời: “Nhìn cháu gầy thế này, nhìn là biết bình thường không ăn uống đàng hoàng. Hạ Hạ, cháu chịu khổ rồi, sau này nơi này chính là nhà cháu, hôn sự của cháu và thằng hai bác làm chủ, ngày mai sẽ bảo hai đứa đi nộp báo cáo kết hôn!”
Ông cụ hận không thể để con trai kết hôn nhanh một chút, ông vừa dứt lời, người vợ bên cạnh đã lảng sang chuyện khác, hỏi Hứa Hạ đi đến đây bằng cách nào, trên đường có gặp nguy hiểm không.
“Đều rất tốt ạ.” Hứa Hạ biết người già đều thích người ngoan ngoãn hiểu chuyện, còn chuyện tên trộm cô không kể ra vì đã giải quyết xong rồi.
Chỉ là cơm trong bát thật sự quá nhiều, cô lén lút liếc nhìn về phía Triệu Huy, kỳ lạ, sao anh không phản đối?
Ăn cơm xong, Hà Hồng Anh đưa Hứa Hạ lên lầu xem phòng ngủ, bà không ngờ Hứa Hạ lớn lên có thể xinh đẹp như vậy, chỉ nhìn tướng mạo thôi thì bà rất hài lòng. Có điều từ đầu đến cuối con trai chẳng ho he tiếng nào, đây là không vừa mắt cô gái người ta?
Hà Hồng Anh hy vọng con trai hạnh phúc, cho nên chuyện báo cáo kết hôn, bà đặc biệt nói: “Hôm nay bác trai Triệu của cháu nhìn thấy cháu nên vui quá, có vài lời nói hơi nhanh. Nhưng kết hôn là chuyện lớn, cháu và thằng hai nên tìm hiểu nhau trước đã, cháu nói có phải không?”
“Thật ra cháu...”
“Bác đều hiểu cả, cháu là con gái da mặt mỏng, bác sẽ bảo thằng hai thời gian này tiếp xúc với cháu nhiều hơn.” Hà Hồng Anh vỗ vỗ vai Hứa Hạ: “Cháu xem trong phòng có gì không hài lòng thì cứ nói với bác, bác đi đổi cho cháu.”
Hứa Hạ muốn nói, thật ra có thể không cần miễn cưỡng chung đụng nhưng Hà Hồng Anh không cho cô cơ hội nói chuyện, cô đành phải nuốt ngược trở lại.
Đồ đạc nhà họ Triệu chuẩn bị đương nhiên đều là đồ tốt, chăn đệm cotton thuần chất, chăn bông vừa xốp vừa mềm, sờ vào khác hẳn với đồ ở nhà họ Hứa.
Hứa Hạ mệt rồi, trên tàu hỏa không ngủ được bao nhiêu, cô vừa đặt lưng xuống giường là ngủ thiếp đi.
Lúc này trong thư phòng, Triệu Mãn Phúc đang mắng con trai: “Sao, bảo con nộp báo cáo kết hôn con không vui à?”
Triệu Huy cười, anh vừa cười, ông cụ càng tức giận hơn, đập bàn bảo người cút: “Ngày mai đi nộp báo cáo kết hôn ngay, nghe thấy chưa?”
Mặt Triệu Huy không cảm xúc đi ra khỏi thư phòng, vừa khéo gặp phải mẹ đang nghe lén.
Hà Hồng Anh cũng chẳng thấy xấu hổ, muốn nói với con trai hai câu, kết quả con trai đi thẳng ra cửa luôn.
Bà đành phải vào thư phòng mắng người: “Ông hung dữ với con trai như thế làm gì? Hứa Hạ đã đến nhà chúng ta rồi, ông để bọn nó tìm hiểu nhau không tốt sao? Ông vội vàng như thế, ngược lại khiến hai đứa trẻ khó xử mà phản kháng, tôi thấy ông ấy à, chẳng hiểu gì về tình cảm của giới trẻ cả!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

