“Sao tôi lại không hiểu? Cô gái xinh đẹp như thế, thật không hiểu thằng hai nghĩ cái gì?”
Nói đến xinh đẹp, Hà Hồng Anh vô cùng đồng tình, bà ở trong đoàn văn công quân khu cũng chưa từng gặp cô gái nào xinh đẹp như vậy.
Về điểm này, bà cũng thấy lạ, chẳng lẽ con trai không thích cô gái nhỏ xinh đẹp?
Hà Hồng Anh nhíu mày thật chặt, đây đúng là một vấn đề lớn đấy!
Đến ngày hôm sau, quả thật Triệu Huy không nộp báo cáo kết hôn vì đơn vị có nhiệm vụ đột xuất, anh đi ba ngày mới về.
Ba ngày sau vừa về ký túc xá, Triệu Huy còn chưa kịp thay quần áo, bạn cùng phòng đã cười với anh một cách thần bí.
“Có rắm thì phóng.” Triệu Huy bưng cốc nước lên, uống từng ngụm lớn.
“Thật không ngờ đấy, bình thường nhìn thì nghiêm túc đứng đắn, hóa ra là có hôn ước từ bé.” Bạch Thạch Kiên dùng giọng điệu xem kịch vui nói: “Này, giờ không có người khác, anh em tốt ở cùng ký túc xá bao lâu nay, anh nói thật với em đi, có phải vì đối phương xấu nên anh không hài lòng không?”
Thời gian này, anh ấy có thể cảm nhận rõ ràng vẻ mặt khó ở của Triệu Huy, vốn dĩ tính khí đã không tốt, mấy ngày nay càng khó ở hơn.
Xấu?
Triệu Huy nhíu mày nhìn sang: “Cậu nghe chuyện hôn ước từ bé ở đâu ra thế?”
“Lúc ông cụ nhà anh uống rượu với ông nội em đã nói, bảo cô gái người ta đến nhà anh rồi, kết quả anh lại cứ khăng khăng chạy đi làm nhiệm vụ, bảo chắc chắn là anh cố ý. Còn nói cô gái đó cực kỳ tốt, miệng ngọt, dáng dấp xinh đẹp, tính cách cũng cực kỳ tốt.”
Bạch Thạch Kiên vừa nói vừa lắc đầu: “Nhưng ông nội em bảo, ông ấy cũng nhớ cha của đối tượng đính ước với anh, dáng dấp cứ gọi là thô kệch vạm vỡ. Mấy lời xinh đẹp các bậc phụ huynh nói, trước giờ đều không thể tin là thật. Giống như bà nội em giới thiệu bạn gái cho em, nói đối phương đẹp thế nào, kết quả em đi gặp, mặt rỗ đến mức có thể xào được một đĩa rau.”
Bạch Thạch Kiên nói rất hăng say, không để ý mặt Triệu Huy đã đen như than.
Ông cụ đây là thấy biện pháp cứng rắn không có tác dụng, định ngồi mát ăn bát vàng, biến chuyện hôn sự này thành sự thật trong khu gia đình sao?
“Này Triệu Huy, anh đừng đi mà, anh còn chưa nói cho em biết cô gái đó trông như thế nào đâu?” Bạch Thạch Kiên vừa quay đầu lại, Triệu Huy đã mở cửa đi mất rồi, anh ấy lại không dám la lối om sòm để người khác biết, đành phải mím môi, định bụng đợi khi nào về khu gia đình sẽ đích thân đi xem đối tượng đính ước từ bé của Triệu Huy trông tròn méo ra sao.
Triệu Huy vốn định về nhà cãi nhau với ông cụ.
Kết quả vừa vào sân, đã thấy dưới gốc cây vải, một tay Hứa Hạ chống cằm, đang tập trung tinh thần chơi cờ tướng với ông cụ.
Cô nhóc cực kỳ nghiêm túc, Triệu Huy đi đến sau lưng cô mà cô cũng không biết.
“Lên mã chiếu tướng, cô thắng rồi.” Giọng nói lạnh lùng của Triệu Huy đột nhiên vang lên, Hứa Hạ giật mình, ngạc nhiên quay đầu lại, vừa vặn chạm phải đôi mắt đen láy của Triệu Huy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

