Thấy Hứa Hạ đi rồi, Triệu Mãn Phúc hừ mũi: “Thấy chưa, Hạ Hạ người ta còn chẳng dám nhìn con, biết con không được người ta thích đến mức nào chưa?”
Ông nhìn chằm chằm vào con trai út, đang định mắng tiếp thì gia đình con trai cả đến.
Nhìn thấy gia đình con cả, trong lòng Triệu Mãn Phúc bực bội, không muốn để ý đến bọn họ, hừ một tiếng rồi đi vào nhà.
“Chú hai, cha còn giận Chí Viễn không?” Triệu Minh có chút chột dạ, không dám đi vào. Nghe nói Hứa Hạ đã đến nhà nhưng em trai đi làm nhiệm vụ, ông ấy nghĩ đợi em trai về rồi ông ấy mới qua, như vậy dễ nói chuyện hơn một chút.
Triệu Huy nhớ tới lá thư cháu trai viết cho nhà họ Hứa, lông mày rậm hơi nhướng lên: “Anh cả, chị dâu, chuyện Chí Viễn gửi ảnh của em cho nhà họ Hứa, hai người có biết không?”
Triệu Minh hỏi ảnh gì?
Nhưng Tôn Đan Phượng đứng bên cạnh ông ấy lại chột dạ tránh ánh mắt của em chồng.
Triệu Huy bắt được ánh mắt của chị dâu: “Chị dâu, xem ra chị biết.”
“Chị...” Quả thật Tôn Đan Phượng có biết, bà ta vô cùng không hài lòng với mối hôn sự này, con trai bà ta tuổi trẻ tài cao, dựa vào đâu mà phải cưới một cô gái xấu xí không có gia thế?
Cha chồng muốn báo ơn, để chú hai báo ơn là được rồi, con trai bà ta đã cách một lớp, kiểu gì cũng không đến lượt cha chồng ra quyết định.
Thấy em chồng xoay người bỏ đi, Tôn Đan Phượng hít sâu một hơi.
Triệu Minh hỏi thư gì.
Tôn Đan Phượng nói thật: “Tôi chính là không nuốt trôi cục tức này, dựa vào đâu mà cái gì tốt chú hai cũng có, đến lượt nhà mình thì cái gì cũng không, lại còn làm hỏng cuộc hôn nhân hạnh phúc của con trai tôi?”
Sức khỏe chồng bà ta không bằng chú hai, làm quân y trong quân đội, mấy năm trước viện trưởng cũ bị xuống nông thôn, bà ta tìm cha chồng, chỉ cần cha chồng giúp nói một câu, vị trí viện trưởng sẽ là của chồng bà ta, kết quả cha chồng không chịu.
Mấy năm nay, trong lòng Tôn Đan Phượng kìm nén bực bội, cho nên khi nhắc tới hôn ước từ bé, bà ta kịch liệt phản đối nhưng thái độ cha chồng cứng rắn, bà ta chỉ đành dùng hạ sách này.
Triệu Minh nghe xong nhíu mày: “Bà hồ đồ quá, để Chí Viễn đi trấn thủ biên giới thì thôi đi, sao lại đồng ý để Chí Viễn gửi thư cho nhà họ Hứa. Đắc tội với chú hai thì có lợi gì cho bà?”
Em trai tuổi trẻ tài cao, sau này nhất định sẽ giữ chức vụ cao, ông ấy là quân y, tiền đồ có thể nhìn thấy điểm dừng nhưng em trai và con trai thì khác. Ông cụ đã có tuổi, không qua mấy năm nữa, quân khu là do chú hai định đoạt, đến lúc đó chú hai chịu nâng đỡ con trai, con trai càng có hy vọng nổi bật hơn người.
“Tôi... lúc đó tôi giận quá hóa rồ mà, tôi nghĩ báo ơn kết hôn thì cũng nên là con trai của cha đi báo ơn.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
