Tôn Đan Phượng cũng hối hận rồi nhưng hối hận cũng vô dụng, em chồng quá thông minh, một câu đã thăm dò ra chân tướng.
Lúc này Triệu Vân Châu vẫn luôn im lặng tỏ vẻ không quan tâm nói: “Cha mẹ đừng nghĩ nhiều thế, chú hai và chúng ta là người một nhà, dù thế nào chú ấy cũng sẽ không hại chúng ta. Hơn nữa chú hai có bản lĩnh lớn, chú ấy lại không sợ ông nội, chỉ cần chú ấy không gật đầu, hôn sự này không thành được đâu.”
Năm nay Triệu Vân Châu mười sáu tuổi, vẫn còn đang đi học, từ nhỏ được vợ chồng Tôn Đan Phượng chiều chuộng, suy nghĩ khá ngây thơ.
Triệu Minh nhìn con gái há miệng định nói, lời lại nuốt trở về, cho đến khi mẹ ông ấy ra gọi người.
“Người đã đến cửa rồi, sao không vào nhà?” Hà Hồng Anh đi ra nói, nhỏ giọng dặn dò: “Mẹ thấy cha các con vẫn đang giận, lát nữa nói gì hai vợ chồng các con cũng đừng cãi lại, nghe thấy chưa?”
Tôn Đan Phượng cười gật đầu: “Mẹ, chúng con đâu dám cãi lại cha. Có điều cô gái nhà họ Hứa kia, có phải cũng đang ở trong nhà không ạ?”
“Ừ, con bé ngoan lắm.” Hà Hồng Anh nói.
“Chú hai không thích sao ạ?” Tôn Đan Phượng khá muốn biết điều này.
Nhắc đến chuyện này, nụ cười của Hà Hồng Anh gượng gạo: “Các con cũng biết tính cách thằng hai rồi đấy, nó ăn mềm không ăn cứng.”
Nghe mẹ chồng nói vậy, Tôn Đan Phượng thầm nghĩ chắc chắn cô gái nhà họ Hứa rất xấu, ngoan thì có tác dụng gì, dáng dấp không đẹp, lại không có gia thế danh giá, hoàn toàn không xứng với nhà bọn họ.
Bà ta càng thêm vui mừng vì đã để con trai đi trấn thủ biên giới, ông cụ có giận nữa thì con trai vẫn là con cháu nhà họ Triệu, đợi hai năm sau con trai về, chắc chắn ông cụ đã an bài ổn thỏa cho cô gái nhà họ Hứa, bất kể có thành đôi với chú hai hay không thì cũng sẽ không ảnh hưởng đến tiền đồ của con trai bà ta.
Triệu Minh lại lo lắng sốt ruột, ông ấy sợ trong lòng em trai có khúc mắc, sau khi vào nhà liền đi tìm em trai trước.
Triệu Huy đang ở trong phòng ngủ của mình, anh vừa tắm xong, tóc còn ướt sũng, thấy anh cả đi vào cũng không chủ động bắt chuyện.
“Chú hai, chuyện nhà họ Hứa, chú... chú nghĩ thế nào?” Triệu Minh có chút xấu hổ, ông ấy lớn hơn em trai mười bốn tuổi, đợi khi em trai hiểu chuyện thì ông ấy đã đi làm, cho nên tình cảm hai anh em không quá thân thiết.
“Sao thế, cha bảo anh đến moi lời em à?” Triệu Huy hỏi.
“Không phải.” Triệu Minh nói: “Cha vẫn đang giận, vừa nãy anh chào cha, cha cũng không thèm để ý đến anh. Có phải chú cũng giận bọn anh không?”
Triệu Huy liếc nhìn anh cả một cái: “Anh chị không dám cãi lời cha, để Chí Viễn chạy đi trấn thủ biên giới, điểm này em không có ý kiến. Nhưng anh chị không nên gửi thư cho nhà họ Hứa, sao thế, cảm thấy em là người rất dễ bị điều khiển à?”
“Không phải.”
“Anh cả, chúng ta là anh em, không cần phải tính toán kiểu đó.”
Một câu nói khiến Triệu Minh xấu hổ đỏ mặt, quả thật ông ấy không biết chuyện lá thư: “Chuyện này là bọn anh có lỗi với chú. Nếu... chú không hài lòng cô gái nhà họ Hứa, cần bọn anh làm gì thì cứ nói.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
