“Bà làm cái vẻ mặt gì thế, thật sự một lời khó nói hết à?” Triệu Minh thầm nghĩ nếu cô gái nhà họ Hứa thật sự xấu như Diêm Vương, ông ấy vẫn phải nói chuyện với cha một chút, kết quả thấy vợ lắc đầu.
Tôn Đan Phượng có nghĩ thế nào cũng không ngờ được Hứa Hạ lại xinh đẹp như vậy, xinh đẹp đến mức bà ta cũng không nhịn được mà nhìn thêm hai lần.
Thấy vợ không nói ra được nguyên cớ, Triệu Minh tự mình đi vào bếp, kết quả vừa nhìn thấy cũng ngẩn người: “Cô... cô là Hứa Hạ?”
Hứa Hạ đang giúp xào rau, thấy cửa bếp có một người đàn ông trung niên đứng đó, trước đó đã gặp mẹ con Tôn Đan Phượng, người này chắc là con cả nhà họ Triệu, cô cười tươi tắn tiếp lời: “Anh cả, chào anh, em tên là Hứa Hạ. Anh đừng đi vào trong, ở đây khói dầu nhiều, em xào thêm đĩa rau xanh nữa là xong rồi.”
Đến nhà họ Triệu ba ngày, Triệu Huy đều không có nhà, Hứa Hạ không có việc gì làm, đi dạo quanh khu gia đình một chút rồi giúp đỡ nấu cơm mỗi ngày.
Một lát sau, Hà Hồng Anh bưng mì sợi tới: “Mẹ nấu cơm hơn nửa đời người còn không ngon bằng Hạ Hạ nấu, hôm qua lão Từ nhà bên cạnh còn hỏi nhà mình ăn gì mà thơm thế.”
Hôm qua Hứa Hạ làm món gà xào, chỉ có thể nói vị trí của Triệu Mãn Phúc cao nên đãi ngộ tốt, mỗi ngày đều sẽ có món mặn cố định được đưa tới, nếu không Hứa Hạ cũng không làm ra được những món ngon này.
Hứa Hạ được khen cũng chỉ cười nhạt, mọi người đều đã ngồi vào chỗ, chỉ còn thiếu mỗi Triệu Huy chưa tới.
Hà Hồng Anh nhìn chồng một cái, đi đến bên cạnh Hứa Hạ: “Hạ Hạ, cháu đi gọi Triệu Huy xuống ăn cơm đi, nó ở đối diện phòng cháu.”
Hứa Hạ ngẩn ra một chút, sau đó hiểu là Hà Hồng Anh đang tạo cơ hội cho mình, thầm nghĩ chẳng có tác dụng gì đâu nhưng vẫn lên lầu gọi người.
Cô vừa gõ cửa thì cửa đã mở, liếc mắt nhìn thấy tấm lưng với đường nét cơ bắp rõ ràng của Triệu Huy nhưng có một vết thương xước dài bằng ngón tay, anh đang thử bôi thuốc.
Cô lúng túng lùi ra ngoài, lại bị Triệu Huy hiểu lầm thành mẹ anh.
“Mẹ, con không với tới, mẹ giúp con bôi với.”
“Xin lỗi, là... là tôi.” Hứa Hạ ngượng ngùng mở miệng nhưng vẫn nhìn thêm hai lần, chỉ là tấm lưng thôi cũng có thể nhìn ra dáng người Triệu Huy rất đẹp, không dám tưởng tượng mặt trước sẽ là cảnh xuân thế nào.
Nghe thấy là Hứa Hạ, người Triệu Huy cứng đờ trong giây lát, lập tức mặc áo sơ mi vào, quay đầu lại với ánh mắt nghi ngờ.
“Bác gái bảo tôi gọi anh xuống ăn cơm. Có cần tôi gọi bác gái lên giúp anh bôi thuốc không?” Hứa Hạ hỏi.
Triệu Huy nói không cần: “Không bôi một lần cũng không chết được.”
Hứa Hạ: “...” Người này thật khó nói chuyện.
Hai người đi xuống lầu, vừa đến góc cầu thang, Hứa Hạ nghe thấy Triệu Vân Châu nói: “Cái cô tên Hứa Hạ này nấu ăn cũng ngon đấy chứ. Ông nội bà nội, đằng nào anh cháu cũng không chịu cưới cô ta, chú hai cũng không thích cô ta, chi bằng giữ cô ta lại nhà làm đầu bếp đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



