Có thể làm đầu bếp ở nhà tư lệnh cũng là phúc khí của cô ta rồi.”
Triệu Vân Châu đói quá, không nhịn được dùng đũa chấm nước cá trước, cay thơm chua ngọt, thèm đến mức cô bé chảy nước miếng ròng ròng.
Tôn Đan Phượng cũng muốn nói sắp xếp cho Hứa Hạ một công việc cũng không tệ nhưng sắc mặt ông cụ rất kém, bà ta không dám nói, nhỏ giọng nhắc nhở con gái: “Người lớn còn chưa động đũa, con mau bỏ xuống.”
“Con biết rồi, con nếm thử mùi vị thôi mà. Mẹ nháy mắt với con làm gì, con có nói sai gì đâu. Ở nhà mẹ chẳng bảo báo ơn cũng đâu phải chỉ có thể kết hôn, giúp sắp xếp một công việc cũng tốt còn gì. Cô ta nấu ăn khá ngon, để cô ta làm đầu bếp, chẳng lẽ là để cô ta chịu thiệt à?” Triệu Vân Châu ruột để ngoài da, nghĩ gì nói nấy.
Cô bé vừa nói xong thì thấy chú hai đi từ cầu thang xuống, vội vàng chào hỏi: “Chú hai, chú mau lại đây, chú không ngồi vào chỗ, mẹ không cho cháu động đũa đâu.”
Hứa Hạ đi theo sau Triệu Huy, chỉ còn lại hai chỗ trống, cô chỉ đành ngồi giữa Triệu Huy và Hà Hồng Anh.
Làm đầu bếp sao?
Mặt Triệu Minh và Tôn Đan Phượng đỏ bừng, Triệu Minh chủ động xin lỗi Hứa Hạ: “Hứa... Hứa Hạ, em đừng để bụng, Vân Châu còn nhỏ tuổi, không biết nói chuyện cho lắm.”
“Vâng nhưng em không muốn làm đầu bếp lắm ạ.” Hứa Hạ đang sống dưới mái hiên nhà người ta, không tiện cãi nhau với Triệu Vân Châu nhưng cô cũng sẽ không để người ta tùy tiện định đoạt, trực tiếp nói rõ suy nghĩ.
Không muốn làm đầu bếp?
Lời này lọt vào tai Triệu Huy, không khỏi khiến anh nghĩ nhiều, cô đây là không muốn bọn họ sắp xếp công việc, hay là muốn gả cho anh?
“Đúng vậy, em xinh đẹp thế này, làm đầu bếp thì phí quá.” Triệu Minh giảng hòa xong, lại nhìn con gái, bắt con gái xin lỗi: “Hứa Hạ là bề trên của con, không được vô lễ với bề trên, mau nói xin lỗi đi.”
Bây giờ trong nhà muốn định Hứa Hạ cho chú hai, bất kể cuối cùng có thành hay không, ông ấy cũng phải coi Hứa Hạ là người cùng vai vế để qua lại, không thể chọc cha tức giận nữa.
Triệu Vân Châu không tình nguyện lắm, nhỏ giọng lầm bầm: “Cô ta tính là bề trên gì chứ, cũng chẳng lớn hơn con mấy tuổi.”
“Con!” Lông mày Triệu Minh nhíu chặt, lại không nỡ dạy dỗ con gái trước mặt bao nhiêu người, đang lúc bất lực thì chú hai đột nhiên mở miệng.
“Cho dù nhỏ tuổi hơn cháu thì vai vế lớn hơn vẫn là bề trên.” Triệu Huy vừa ăn một miếng cá kho, mùi vị không tệ, ngon hơn đầu bếp nhà ăn làm.
Triệu Huy đã mở miệng rồi, Triệu Vân Châu mới nhỏ giọng xin lỗi, Hứa Hạ mím môi nhàn nhạt nói một câu không sao.
Ăn cơm xong, Triệu Mãn Phúc muốn giữ Hứa Hạ và Triệu Huy lại nói chuyện kết hôn nhưng bị Hà Hông Anh cướp lời trước: “Thằng hai này, Hạ Hạ đến Giang Thành mấy ngày rồi, cha mẹ đã lớn tuổi, không hiểu người trẻ tuổi thích đi đâu, con đưa con bé đi dạo một chút đi. Mẹ đưa tiền và phiếu cho các con, các con đi cửa hàng bách hóa mua cho Hạ Hạ lọ kem bôi mặt.”
Hứa Hạ nói không cần, lại bị Hà Hồng Anh đẩy ra cửa.
Một lát sau, Triệu Huy lái xe tới, bấm còi thúc giục một tiếng, Hứa Hạ đành phải ngồi lên ghế phụ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



