Xe chạy ra khỏi khu gia đình, Triệu Huy nghiêng đầu nhìn sang ghế phụ lái: “Không vui à?”
“Hả?”
“Vì sống nhờ nhà người khác nên mới nhường nhịn Vân Châu sao?” Triệu Huy chỉ thẳng vào điểm mấu chốt.
Hứa Hạ không ngờ Triệu Huy lại là người thẳng thắn như vậy, quả thật vì lý do này mà cô không nói gì với Triệu Vân Châu trên bàn cơm, nếu như Triệu Huy hỏi thì cô liền thừa nhận: “Phải.”
“Lúc cô bắt kẻ trộm ở ga tàu hỏa, tôi đã nhìn thấy.” Triệu Huy lại nói.
Hứa Hạ sửng sốt một chút, lúc này mới nhớ ra từ đầu đến cuối Triệu Huy đều không hỏi cô đến phòng cảnh sát làm gì, lúc đó cô còn nhắc đến chuyện này, hóa ra là Triệu Huy đã nhìn thấy nên không tò mò.
Vậy thì trong mắt Triệu Huy, cô không phải là người có tính cách dịu dàng ngoan ngoãn rồi.
Hóa ra anh đều nhìn thấy hết... hơn nữa còn nói ra vào lúc này.
“Cha tôi nhớ ơn cha cô, trong mắt ông ấy, cô còn quan trọng hơn cả hai đứa con trai. Mẹ tôi là người nói lý lẽ, chỉ cần cô có lý, cô có thể sống rất cứng cỏi ở nhà tôi.” Triệu Huy xoay vô lăng, chiếc xe rẽ qua một khúc cua, có thể nhìn thấy cửa hàng bách hóa ở cách đó không xa: “Nhà chúng tôi nợ nhà cô ân tình, không phải cô nợ chúng tôi cái gì, lần sau muốn mắng cứ mắng, cha tôi không mở miệng thì không ai dám động vào cô đâu.”
Thấy Hứa Hạ không nói gì, Triệu Huy lại nói: “Nhớ kỹ chưa?”
Hứa Hạ thầm nghĩ, cô đâu phải người nhà họ Triệu, hôm nay người đến nhờ vả là cô chứ không phải cha cô, nếu cô thật sự vô pháp vô thiên thì nhà họ Triệu có nhịn được không?
Có điều Triệu Huy nói những lời này khiến cô khá bất ngờ, rốt cuộc anh có ý gì?
Hai người đến cửa hàng bách hóa, Triệu Huy đi thẳng đến quầy mỹ phẩm, lấy ra một tờ phiếu ngoại hối, hất cằm với cô nhân viên bán hàng: “Mua dầu bôi mặt cho cô ấy, cô giới thiệu cho cô ấy đi.”
Cô nhân viên nhìn thấy Triệu Huy mặc quân phục, lập tức tươi cười: “Được rồi đồng chí, đây là bạn gái của anh phải không, xinh đẹp thật đấy. Khuôn mặt cô ấy mịn màng như này, bôi gì cũng đẹp, nào nào nào, cô bé, em đi theo chị.”
Hứa Hạ vừa định giải thích thì cô nhân viên đã kéo cô đến một quầy hàng khác: “Đây là hai loại dầu bôi mặt tốt nhất bách hóa, chị thấy da em không nhờn, dùng loại thanh mát này là được. Cô bé, em thật có phúc, bạn trai của em trông đẹp trai lắm.”
Thấy cô nhân viên đã nhận định họ là tình nhân, Hứa Hạ không phản bác nữa, những thứ cô có thể chọn thật sự có hạn, bèn nghe theo cô nhân viên lấy loại thanh mát kia.
Đây vẫn là lần đầu tiên cô đến cửa hàng bách hóa, nhìn cái gì cũng thấy mới lạ, đang định tự mình đi dạo một chút thì tìm được Triệu Huy: “Hay là anh về trước đi, hoặc anh đi làm việc khác, tôi có thể tự tìm đường về khu gia đình.”
“Cô có biết nếu để cô tự về, cha tôi sẽ cầm gậy đuổi đánh tôi không?” Triệu Huy khẽ nhướng mày: “Ông cụ sáu mươi mấy rồi nhưng sức đánh người không nhỏ đâu.”
Sau khi lên xe, Hứa Hạ phát hiện xe không quay lại đường cũ, nghĩ rằng Triệu Huy có thể muốn đi đâu đó làm việc, kết quả xe dừng lại bên ngoài công viên.
Triệu Huy vẫn dùng lý do đó: “Về sớm quá, cha tôi sẽ cảm thấy tôi không tiếp đãi cô chu đáo, sẽ đánh tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
