Hứa Hạ không nhịn được tiếp lời: “Vậy anh thả tôi xuống cổng khu gia đình, anh không về là được mà?”
“Tránh được mùng một, không tránh được hôm rằm.” Triệu Huy nói với vẻ mặt nghiêm túc, đi đến quầy bán vé, mua hai vé người lớn, sau đó đưa một vé cho Hứa Hạ.
Dường như cô gái nhỏ hơi nóng, hai má đỏ hây hây, có thể nhìn thấy lớp lông tơ nhỏ xíu bay bay, hóa ra mặt của cô gái nhỏ lại không chịu được nắng như vậy, anh hỏi: “Có muốn uống nước ngọt không?”
Hứa Hạ vô thức định nói không nhưng nghĩ lại tại sao lại không uống chứ, Triệu Huy đều đã nhìn thấy dáng vẻ bắt trộm của cô rồi, càng sẽ không muốn kết hôn với cô nữa, dứt khoát gật đầu nói muốn.
Một chai nước ngọt năm xu, uống xong còn phải trả lại vỏ chai, Hứa Hạ vừa nhấp một ngụm đã thấy Triệu Huy uống ừng ực hết cả chai.
“Cho thêm một chai nữa.” Triệu Huy lại uống xong, thứ này ngọt lịm, một chai không đã khát.
Công viên không lớn, có một cái hồ, còn có một hòn đảo nhỏ giữa hồ, không thể so sánh với thế kỷ 21.
Hứa Hạ đi đi dừng dừng, muốn lờ Triệu Huy đi nhưng không được, người này cao lớn quá, lúc nào cũng lộ ra một góc trong tầm mắt.
Hứa Hạ đi một lúc thì mệt, ngồi xuống dưới bóng cây, cô nhìn Triệu Huy, suy nghĩ một chút, định nói thẳng thắn với Triệu Huy.
Kết quả có người nhanh chân hơn một bước, một người phụ nữ nhìn thấy Triệu Huy thì vô cùng kích động.
“Đồng chí Tiểu Triệu, đúng là cậu rồi!” Chị gái kia nói xong, ánh mắt không tự chủ được liếc nhìn Hứa Hạ: “Vị này là?”
“Khách của gia đình, cha mẹ tôi bảo tôi đưa cô ấy đi dạo.” Triệu Huy nói.
“Khách à?” Chị gái kéo dài giọng, rõ ràng là không tin: “Cô gái này xinh xắn thật, nhìn là thấy thích rồi. Đúng rồi đồng chí Tiểu Triệu, thật sự cảm ơn cậu, nếu không phải cậu sắp xếp công việc cho tôi thì bây giờ tôi lại phải về quê làm ruộng rồi.”
Chị gái này tên là Lâm Tố, chồng cô ấy là đồng đội của Triệu Huy, đã hy sinh vào năm kia. Khi Triệu Huy đến thăm, thấy cuộc sống của cô ấy thanh bần, bèn làm cầu nối giúp cô ấy đưa con cái đến Giang Thành làm việc.
“Chị là vợ liệt sĩ, vốn dĩ tổ chức nên chăm sóc chị nhiều hơn, không phải do tôi sắp xếp đâu.” Triệu Huy nghiêm túc nói xong, nhìn thấy hai đứa trẻ bên cạnh Lâm Tố đang hau háu nhìn người ta uống nước ngọt, bèn chủ động đề nghị đi mua nước ngọt.
Triệu Huy vừa đi, Hứa Hạ nhận thấy ánh mắt của Lâm Tố nhìn sang, vốn dĩ không cảm thấy có gì, cho đến khi Lâm Tố hỏi cô có phải là đối tượng xem mắt của Triệu Huy hay không.
Đây gọi là công việc tốt sao?
Lúc này Hứa Hạ mới nhớ ra, thời này không có nghỉ hai ngày cuối tuần, tất cả đều chỉ nghỉ một ngày, hơn nữa nhà máy còn phải làm theo ca, đến ca đêm thì không được ngủ, tiền lương nhận được lại không đủ để thường xuyên ăn thịt, bởi vì nguồn cung có hạn, có phiếu thịt cũng phải dậy sớm xếp hàng mua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
