“Chỉ tiếc là tôi không có văn hóa, thường xuyên không nhận ra chữ trong sổ sách, làm việc hay bị sai sót. Nhưng hợp tác xã cung tiêu nể mặt chồng tôi và đồng chí Tiểu Triệu nên rất chiếu cố tôi.”
Đặt vào trước đây, Lâm Tố có nghĩ cũng không dám nghĩ, cô ấy lại có ngày được ăn lương thực thương phẩm: “Đúng rồi cô gái, cô làm việc ở đâu? Nhà máy hay là cửa hàng bách hóa?”
Hứa Hạ nói cô vẫn chưa có công việc.
“Vậy thì không vội, chỉ cần cô và đồng chí Tiểu Triệu thành đôi, công việc gì cũng tìm được hết. Tôi thấy da dẻ cô đẹp thế này, chắc chắn trong nhà nuôi nấng kỹ lưỡng, khuyên cô vẫn nên vào đoàn văn công, hoặc là đến cửa hàng bách hóa, các cô gái ở đó ai nấy đều xinh đẹp lắm.” Nói rồi Lâm Tố hạ thấp giọng: “Cô nói thật lòng với tôi xem, cô có ưng đồng chí Tiểu Triệu không?”
Không đợi Hứa Hạ mở miệng, Lâm Tố đã cười ha hả nói: “Xem tôi hỏi này, điều kiện của đồng chí Tiểu Triệu tốt như vậy, sao có thể không ưng được chứ.”
Hứa Hạ: “...” Chị gái này cũng quá tự nhiên rồi.
“Chị Lâm, công việc trong nhà máy thật sự mệt lắm sao?” Hứa Hạ chưa từng tự mình trải qua, không tưởng tượng được tình hình thực tế thế nào.
“Không mệt, không mệt chút nào, so với những ngày tôi ở trong thôn thì nhẹ nhàng hơn nhiều.” Lâm Tố lắc đầu: “Chỉ là ở nhà máy phải trực ca đêm, cô cũng thấy hai đứa con tôi còn nhỏ, tôi đi làm ca đêm không yên tâm. Đương nhiên rồi, đối với cô mà nói, làm ở nhà máy có thể hơi mệt một chút.”
Cô ấy thấy da thịt Hứa Hạ non mềm, nhìn một cái là biết chưa từng chịu khổ.
Hứa Hạ nghe vậy thì khẽ nhíu mày, giáo viên vào thời điểm này không thể làm, dễ xảy ra chuyện. Công việc ở hợp tác xã cung tiêu không mệt nhưng thời gian làm việc dài, nhà máy thì càng khỏi phải nói, thức đêm làm người ta mau già.
Hứa Hạ thật sự không muốn sống lại một đời mà còn phải làm trâu làm ngựa mệt chết đi sống lại.
Đoàn văn công? Cửa hàng bách hóa?
Hứa Hạ suy nghĩ một chút, hai công việc này yêu cầu cao, chưa chắc cô đã vào được.
Lâm Tố còn định nói tiếp thì con trai đã gọi một câu “chú Triệu”, cô ấy mới phát hiện Triệu Huy đã quay lại từ lúc nào.
Triệu Huy đưa nước ngọt qua, ánh mắt rơi trên người Hứa Hạ, cô đang hỏi thăm về công việc sao?
Trên đường trở về, khóe mắt Hứa Hạ vẫn luôn quan sát Triệu Huy, cô biết về đến nhà họ Triệu thì rất nhiều lời không tiện nói.
“Đồng chí Triệu, có phải anh không muốn kết hôn không?” Hứa Hạ lấy hết can đảm: “Hoặc là nói, không hài lòng với chuyện hôn ước từ bé.”
Hứa Hạ gật đầu: “Tôi hiểu.”
Nhìn cô gái nhỏ gật đầu đầy suy tư, ngoan ngoãn đến mức không nhìn ra dáng vẻ biết vật ngã qua vai, mắt thấy sắp đến khu gia đình, Triệu Huy dừng xe bên đường.
Hứa Hạ khó hiểu nhìn sang, đây là muốn cô tự mình đi về sao?
Triệu Huy không tháo dây an toàn mà quay đầu nhìn Hứa Hạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

