“Tôi nói với bác nhé, chi bằng thế này...” Hứa Xuân thì thầm một hồi lâu: “Nếu vẫn không được thì lại làm theo ý bác.”
“Được, vậy tôi ra cửa đợi, cô gọi Hứa Hạ ra đây cho tôi.” Lý Đức Tài nhìn Hứa Xuân từ trên xuống dưới, thầm nghĩ Hứa Xuân cũng có chút bản lĩnh, không hổ là người gả cho sĩ quan.
Hứa Xuân cười tiễn người ra cửa, rồi lại đến gõ cửa phòng bà nội.
Một lát sau, thấy Hứa Hạ mở cửa, Hứa Xuân cố gắng cười ôn hòa: “Hạ Hạ, chị muốn nói chuyện với em, em có tiện không?”
“Vậy chị nói đi.” Hứa Hạ đứng yên không động đậy.
Hứa Xuân nhìn vào trong phòng: “Về phòng em nói đi, chị đã lấy chồng rồi, sau này hiếm khi về nhà, muốn nói chút chuyện riêng tư chị em gái với em.”
Hứa Hạ liếc mắt một cái là nhìn ra Hứa Xuân có toan tính nhưng lúc này tâm trạng cô đang tốt, cộng thêm tò mò Hứa Xuân có ý đồ gì, bèn gật đầu đồng ý.
Vừa vào phòng, Hứa Xuân nói xin lỗi trước: “Trước đây bà nội từng nhắc, bảo anh rể giới thiệu bạn trai cho em. Nhưng anh rể em không giỏi giao tiếp, trong số người quen không có ai phù hợp, bọn chị lại không dám tùy tiện giới thiệu cho em, nếu nhân phẩm không tốt, chẳng phải là làm hỏng hạnh phúc cả đời của em sao, hy vọng em đừng giận.”
Hứa Hạ nghe ra ý tứ của Hứa Xuân, tiếp lời chị họ: “Nhưng chị họ lợi hại như vậy, chắc chắn có cách để tôi không phải xuống nông thôn đúng không?”
Hứa Xuân: “...” [Tôi không phải muốn nói cái này!]
“Đâu có, chị cũng đâu phải làm quan, không thể nói sắp xếp công việc là sắp xếp được. Thật ra xuống nông thôn rất tốt, không khổ như em nghĩ đâu. Chị nghe người ta nói, chỉ có lúc nông vụ bận rộn mới phải làm việc, lúc nông nhàn thì đều chơi, hơn nữa bà nội thương em, chắc chắn sẽ cho em mang theo tiền, mang theo phiếu lương thực. Là chị gái, chị cũng sẽ cố gắng trợ cấp cho em, đảm bảo để cuộc sống sau khi xuống nông thôn của em giống hệt ở nhà.”
Bất kể thế nào cũng phải để Hứa Hạ xuống nông thôn trước đã, còn chuyện sau này có đưa tiền hay không, Hứa Xuân có thể tìm rất nhiều lý do: “Vừa nãy phó chủ nhiệm Lý của Văn phòng Thanh niên trí thức lại tới, nói muốn tìm bà nội và mọi người, bị chị chặn về rồi. Em cũng không muốn bà nội lớn tuổi rồi còn bị phó chủ nhiệm Lý chỉ vào mặt mắng chứ?”
Hứa Hạ gật đầu “ừ” một tiếng.
Thấy Hứa Hạ có vẻ lung lay, Hứa Xuân như nhìn thấy hy vọng: “Chị biết ngay em là đứa ngoan mà, cả đời này bà nội không dễ dàng gì, chúng ta đều muốn bà về già được hưởng phúc. Bản thân em có thể nghĩ thông suốt, bà nội sẽ ổn thôi...”
“Nghĩ thông suốt cái gì?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

