Điền Mai cũng chẳng lạ gì: “Sáng sớm hôm nay, bà nội con đặc biệt nấu canh trứng gà để dỗ Hứa Hạ, bảo nó đừng gây sự với con. Con nhãi chết tiệt Hứa Hạ kia không thích để ý đến chúng ta nhưng lời bà nội con thì nó vẫn nghe. Nếu không con tưởng nó có thể ngoan ngoãn thế à?”
Điền Mai hít sâu một hơi: “Bây giờ mẹ chỉ mong Hứa Hạ mau chóng xuống nông thôn, sớm tống khứ cái đồ quấy gia này đi thì ngày tháng của chúng ta mới thoải mái được.”
Nhắc đến xuống nông thôn, Hứa Xuân nhớ tới chuyện kiếp trước: “Nhưng con nghe Hứa Hạ nói, nó tuyệt đối sẽ không xuống nông thôn. Mẹ, con nghe nói người có bệnh trong người, hoặc tàn tật thì có thể không cần xuống nông thôn.”
“Sức khỏe Hứa Hạ tốt lắm, con không thấy vừa nãy nó ăn hai bát cơm đầy à?” Điền Mai vừa nói xong, bắt gặp đôi mày nhíu chặt của con gái, suy nghĩ đến một số chuyện, lại lắc đầu thật mạnh: “Hứa Hạ ẻo lả như vậy, nó không thể tự làm mình tàn phế đâu, nó mà có cái gan đó thì nó đã không phải là Hứa Hạ rồi!”
Hứa Xuân thầm nghĩ, Hứa Hạ thật sự dám làm đấy.
Nghĩ đi nghĩ lại, Hứa Xuân vẫn định tìm Hứa Hạ nói chuyện, hiện giờ Hứa Hạ là cô nhóc mười mấy tuổi, chưa thấy qua sự đời gì, cũng chưa trải qua quá nhiều chuyện. Nhưng cô ta thì khác, cô ta sống lại một đời, đã có thể khiến cuộc sống tốt hơn kiếp trước, cô ta sẽ có bản lĩnh thuyết phục Hứa Hạ xuống nông thôn.
Bất kể thế nào, Hứa Hạ nhất định phải xuống nông thôn.
Trong lúc Hứa Xuân đang nghĩ vậy, ông trời đã đưa cơ hội đến cho cô ta, phó chủ nhiệm Lý của Văn phòng Thanh niên trí thức lại tới.
“Sao lại không thể? Thanh niên trí thức xuống nông thôn là chính sách quốc gia, nhà các cô dám làm trái chính sách, chẳng lẽ là muốn phản động?” Nhắc đến nhà họ Hứa, Lý Đức Tài lại bực mình. Nhà người khác không dám dây dưa như vậy, chỉ có nhà họ Hứa cứ khất lần khất lữa, ông ta không thể khiến Hứa Hạ xuống nông thôn thì làm sao để lại ấn tượng tốt cho chủ nhiệm?
Cho nên hôm nay ông ta đích thân tới cửa, chính là để nhà họ Hứa cho một câu trả lời chắc chắn.
“Bác đừng hiểu lầm, nhà chúng tôi là giai cấp công nhân, sao có thể có tư tưởng phản động được?” Hứa Xuân vội vàng giải thích: “Là người già nhất thời nghĩ không thông, nếu cưỡng ép bắt Hứa Hạ xuống nông thôn, lỡ bà nội tôi xảy ra chuyện gì không hay, làm ầm ĩ đến Văn phòng Thanh niên trí thức thì chuyện này không hay ho gì, cũng ảnh hưởng đến bác.”
Cô ta hạ thấp giọng: “Theo tôi thấy, chuyện này phải nói chuyện riêng với Hứa Hạ. Tuổi nó còn nhỏ chưa trải sự đời, các bác nói rõ quan hệ lợi hại, tôi lại dùng tình cảm để khuyên nhủ, dùng lý lẽ để thuyết phục, khiến Hứa Hạ tự mình đồng ý, bà nội tôi sẽ không ngăn cản nữa.”
Lý Đức Tài nheo mắt lại: “Nói thế nào?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)