Chi ba chỉ còn lại hai chị em Hứa Hạ, hai người kém nhau sáu tuổi, Hứa Phong Thu vừa lên lớp sáu, thành tích rất tốt, chỉ là không thích nói chuyện, tính cách lầm lì, bình thường hai chị em không thân thiết lắm.
Người nhà họ Hứa không ít, tổng cộng tám miệng ăn sống trong cái sân nhỏ ba gian rưỡi, hơi chật chội.
Chị em Hứa Hạ được chia riêng một gian phòng, nguyên nhân không có gì khác, gian phòng này là ông bà nội chia cho cha cô, cũng không phải tài sản của nhà bác cả.
“Hạ Hạ, mau ra ăn cơm.” Vương Tú Phương đặc biệt đến gọi cháu gái út, nắm tay cháu gái đi ra ngoài: “Hôm nay bác gái cháu hầm gà, bà còn đưa tiền bảo bác ấy mua vịt quay, mau đi ăn đi, kẻo đùi vịt bị Kiến Thiết cướp mất.”
Vương Tú Phương biết nghề may vá, tuy nói bây giờ không thể mở tiệm kiếm tiền nhưng hàng xóm muốn may áo mới hoặc sửa quần áo cũ thỉnh thoảng sẽ tìm bà giúp đỡ, ít nhiều cũng kiếm được chút đồ ăn vặt hoặc tiền lẻ. Bà thương cháu gái út, cũng thích cháu gái lớn, lúc này mới bỏ tiền ra mua vịt quay, nếu không thì không bịt được miệng con dâu cả.
Nghe thấy có vịt quay để ăn, Hứa Hạ nuốt nước miếng, vừa ngồi xuống, bà nội đã gắp một cái đùi vịt to vào bát cô.
Hứa Kiến Thiết trừng lớn mắt: “Bà nội, bà thiên vị, cháu cũng muốn ăn đùi vịt!”
“Chẳng phải còn một cái sao?” Vương Tú Phương tặc lưỡi: “Kêu ca cái gì, cháu là đàn ông con trai, còn muốn tranh với em gái à?”
Nói rồi, bà cười híp mắt nhìn cháu rể: “Văn Bân, cháu mau động đũa đi, sáng sớm mẹ vợ cháu đã dậy giết gà, đặc biệt hầm canh gà cho cháu đấy. Phong Thu, cháu cũng đừng chỉ cắm cúi ăn cơm, gắp thức ăn mà ăn chứ!”
Chu Văn Bân cười nói vâng, thầm nghĩ bà cụ quả nhiên giống như vợ nói, thương chị em Hứa Hạ nhất.
Hai ngày Hứa Hạ không được ăn thịt, lúc này vịt quay trong miệng tỏa ra mùi dầu thơm phức, cô ăn ngấu nghiến xong mới nhớ tới gắp thức ăn cho bà nội.
Việc này làm bà nội vui vẻ cười ha hả: “Hạ Hạ nhà mình thật hiểu chuyện, đừng chỉ mải gắp cho bà, cháu cũng ăn nhiều vào.”
Một lát sau, trong bát Hứa Hạ lại đầy thịt do bà nội gắp, cô cảm động sắp khóc. Kiếp trước tình thân đạm bạc, cha mẹ ly hôn xong chẳng ai quan tâm đến cô, từ cấp ba đã phải sống một mình tự nấu cơm. Bây giờ được người ta quan tâm, trong lòng cô ấm áp, thầm nghĩ việc xuyên không của mình cũng không hoàn toàn là chuyện xấu.
Bữa cơm này Hứa Hạ ăn no căng bụng, cũng không để ý đến ánh mắt thỉnh thoảng liếc qua của chị họ.
Hứa Xuân đã chuẩn bị sẵn tinh thần Hứa Hạ có thể lật bàn bất cứ lúc nào, kết quả Hứa Hạ chỉ mải ăn cơm, ngay cả nhìn cũng không thèm nhìn cô ta một cái, sao lại không giống kiếp trước thế nhỉ?
“Ý con là nếu là bình thường, chắc chắn Hứa Hạ sẽ kiếm chuyện. Nhưng bữa cơm hôm nay, nó một câu cũng không nói, càng không gây phiền phức cho con.” Hứa Xuân cảm thấy không hợp lý.
“À, con nói cái này hả.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)