Nhưng trước mắt thịt chỉ cần 8 hào một cân.
Gạo cũng chỉ cần 2 hào một cân.
Vậy thì khoản tiền này chính là một khoản tiền khổng lồ.
Cộng thêm trên người Tô Miêu Miêu còn có khoản tiền tiết kiệm gần 1000 tệ, vốn liếng khá là dồi dào.
Có điều số lượng cô muốn quá lớn, những tiểu thương này không thỏa mãn được nhu cầu của cô.
Cô trực tiếp tìm đến người phụ trách bên phía chợ đen, nói một lượt nhu cầu của mình với ông ta.
“Cô... cô nói cái gì?” Người phụ trách kia nghe xong nhu cầu của Tô Miêu Miêu, tròng mắt suýt chút nữa thì lồi ra ngoài.
1000 cân gạo lứt.
500 cân gạo tẻ.
500 cân bột mì.
500 cân thịt lợn.
500 cân thịt bò.
200 cân thịt cừu.
Đường đỏ 100 cân.
Trứng gà 100 cân.
Các loại kẹo 100 cân.
Các loại gia vị mỗi loại 5 thùng.
Sữa bò, sữa mạch nha mỗi loại 20 thùng.
Bánh bao, màn thầu, bánh rán có bao nhiêu lấy bấy nhiêu.
Đồ ăn cũng hòm hòm rồi, dù sao vật tư hiện nay cũng tương đối thiếu thốn, cũng không có quá nhiều chủng loại.
Tiếp theo chính là đồ dùng sinh hoạt.
Bên phía Mặc Thành trời đông giá rét, cần các loại quần áo chống rét.
Áo bông, quần bông, mũ, găng tay, giày, tất cả đều phải chuẩn bị.
Người phụ trách ở bên cạnh nhìn Tô Miêu Miêu viết kín một trang giấy nhưng vẫn đang tiếp tục viết xuống dưới, cuối cùng cũng hoàn hồn lại, vội vàng ngăn cản Tô Miêu Miêu.
“Từ từ, từ từ đã...”
“Hửm?” Tô Miêu Miêu ngẩng đầu nhìn về phía người trước mặt.
Trong mắt lộ ra vài phần lạnh lẽo, dường như là bất mãn vì ông ta cắt ngang suy nghĩ của cô.
“Vị tiểu thư này, tôi không biết có phải cô cố ý đến trêu đùa tôi hay không nhưng cho dù cô thật lòng thật dạ đến mua đồ ủng hộ tôi, thì những thứ cô kê ra này tôi cũng không lấy ra được.” Người đàn ông trung niên cười gượng.
“Ông không lấy ra được?” Tô Miêu Miêu nhíu mày.
“Nhiều vật tư như vậy cũng chỉ có nhà nước mới lấy ra được.” Người đàn ông trung niên thở dài.
Vẻ mặt Tô Miêu Miêu nghiêm túc, những thứ cô kê ra này đều đã là số lượng khiêm tốn rồi.
Dù sao trong nhà có nhiều người như vậy, không chuẩn bị đầy đủ lương thực, ngày tháng sau này sẽ không dễ sống.
“Vậy chỗ ông có bao nhiêu?” Tô Miêu Miêu đặt bút chì trong tay xuống.
“Cô thật sự muốn nhiều đồ như vậy sao?” Người đàn ông tỉ mỉ đánh giá Tô Miêu Miêu một lượt.
Giọng cô gái này nghe có vẻ rất trẻ nhưng khí thế toát ra từ đôi mắt kia lại không phải người bình thường có thể nuôi dưỡng được.
Huống hồ lúc cô bày sập hàng trước đó ông ta đã chú ý đến cô.
Những thứ cô lấy ra đều là đồ tốt.
“Đúng nhưng thời gian của tôi khá gấp, trước khi trời sáng là phải có.”
“Trước khi trời sáng? Vậy thì cũng gấp quá rồi?” Người đàn ông nhíu mày.
“Ông giúp tôi chuẩn bị khoảng 2000 tệ vật tư, sau khi xong việc, tôi có thể đưa cho ông 100 tệ tiền thù lao.” Giọng điệu Tô Miêu Miêu chắc nịch.
“Bao... bao nhiêu?” Tròng mắt người đàn ông đều trợn to.
Tô Miêu Miêu cũng không nói nhảm với ông ta, trực tiếp từ trong người móc ra năm tờ tiền mệnh giá 10 tệ đặt lên cái bàn bên cạnh.
“Đây là tiền cọc cho ông.”
Người đàn ông nhìn đến ngây người, cầm lấy năm tờ tiền kia kiểm tra tỉ mỉ một lượt.
Quả thực đều là tiền thật.
Sau đó nhét tọt vào trong túi quần, ánh mắt nhìn về phía Tô Miêu Miêu lần nữa liền trở nên vô cùng nồng nhiệt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
