Phải biết rằng thu nhập của bọn họ cơ bản đều là tiền chênh lệch mua đi bán lại.
Tô Miêu Miêu đến chỗ bọn họ mua đồ, vốn dĩ chính là mang tiền đến cho bọn họ.
Nếu có thể gom đủ 2000 tệ vật tư, cộng thêm 100 tệ tiền vất vả này, nửa năm sau ông ta cũng không cần mở hàng nữa.
Thay vì mỗi ngày nơm nớp lo sợ, chi bằng làm một cú lớn.
“Được! Em gái, tôi thấy cô là người thẳng thắn, mối làm ăn này của cô tôi nhận.” Giọng điệu người đàn ông hào sảng.
“Được, trước khi trời sáng, ông sai người đưa tất cả vật tư đến nhà kho số 20 - 30 đường Tinh Khẩu kia, tôi sẽ cho người đến lấy hàng.” Tô Miêu Miêu nói chắc nịch.
“Cái nhà kho đó bỏ hoang đã lâu, xung quanh cũng không có dân cư gì, quả thật là một nơi giao dịch tốt.” Người đàn ông gật đầu.
“Chỗ ông mau chóng chuẩn bị, vật tư đưa đến trước khi trời sáng tôi lấy hết, sau khi trời sáng tôi sẽ không nhận nữa. Còn nữa, ông chú ý một chút, đừng để người ta phát hiện.” Tô Miêu Miêu dặn dò.
“Yên tâm đi, tôi làm nghề này lâu như vậy rồi, nếu chút cẩn thận này cũng không có, tôi đã sớm vào tù rồi.”
“Tôi đi qua bên đó đợi ông trước.” Tô Miêu Miêu dặn dò xong thì chuẩn bị rời đi.
“Được thôi.” Người đàn ông sảng khoái đáp lời.
Tô Miêu Miêu rảo bước ra khỏi chợ đen, chạy tới cái nhà kho bỏ hoang kia.
Cô không hề sợ người đàn ông kia cầm tiền của cô rồi không đến giao hàng.
Dù sao kiếm 50 và kiếm 500, là người đều biết nên chọn cái nào.
...
Tô Miêu Miêu đợi ở trong nhà kho bỏ hoang khoảng nửa tiếng đồng hồ, bên phía chợ đen đã phái người đưa lô hàng đầu tiên tới.
Người dẫn đầu chính là người phụ trách lúc trước.
“Em gái, chỗ này là 200 cân gạo tẻ, cô cứ nhận trước, phần sau tôi sẽ đi chuẩn bị tiếp.”
“Phiền ông giúp tôi bỏ vào bên trong.” Tô Miêu Miêu mở miệng.
“Không thành vấn đề.” Người đàn ông ra hiệu bằng mắt, đàn em phía sau lập tức đẩy xe ba gác đưa vào trong.
200 cân gạo tẻ, Tô Miêu Miêu dựa theo giá chợ đen, quy đổi thành tiền mặt đưa cho người đàn ông trước mặt.
Sau khi người đàn ông nhận tiền, nhổ một bãi nước bọt vào đầu ngón tay, nhanh nhẹn đếm tiền.
Đàn em dỡ hàng xong vừa đi ra đã nhìn thấy xấp tiền dày cộp trong tay đại ca bọn họ, mắt đều nhìn thẳng.
“Không sai, một xu cũng không thiếu.” Người đàn ông nói xong, cười hì hì nhìn Tô Miêu Miêu.
“Phiền các ông nhanh chóng đưa các vật tư khác tới, thời gian của tôi không còn nhiều.” Tô Miêu Miêu nhìn thoáng qua đồng hồ quả quýt trong tay.
Đây là cái mà bác cả Hoắc tặng cho cô trước đó, cô đã giữ lại.
Dù sao có cái đồng hồ vẫn tiện hơn nhiều.
Vật tư phía sau tự nhiên là được đưa tới cuồn cuộn không ngừng.
Còn về việc Tô Miêu Miêu cần nhiều đồ như vậy để làm gì thì không phải chuyện bọn họ có thể quản được.
Dù sao quy tắc chợ đen của bọn họ chính là tiền trao cháo múc, những cái khác hoàn toàn không chịu trách nhiệm.
Tô Miêu Miêu thấy những người đàn ông kia đều đã rời đi, xoay người trở về nhà kho phía sau.
Nhà kho đổ nát, chỉ có thể dựa vào ánh trăng để nhìn rõ đồ vật, 200 cân gạo tẻ được xếp ngay ngắn trên bãi đất trống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
