Ý niệm Tô Miêu Miêu lóe lên, 200 cân gạo tẻ kia đã được cất vào trong không gian của cô.
Lại qua nửa tiếng đồng hồ, phía trước nhà kho truyền đến một loạt tiếng động sột soạt.
Thấp thoáng có ánh sáng của đuốc.
Tô Miêu Miêu nhìn thoáng qua, người đến lần này không ít.
“600 cân bột mì.”
“500 cân gạo lứt.”
“200 cân thịt lợn.”
“...”
Từng xe, từng xe vật tư được lục tục chuyển vào trong nhà kho rách nát.
Tình huống như vậy cứ kéo dài mãi cho đến khi trời sắp sáng.
Bên phía người phụ trách thật sự là không lấy ra được những thứ khác nữa rồi.
“Em gái, thật sự là ngại quá, chỗ tôi đã thu gom toàn bộ vật tư có thể thu được về đây rồi, ngay cả các chợ đen khác cũng đã giúp cô dò hỏi qua, chỉ là trước mắt kiểm tra nghiêm ngặt, chúng tôi chỉ có thể tìm được bấy nhiêu vật tư như vậy thôi.” Người phụ trách có chút tiếc đứt ruột.
Ông ta nhìn dáng vẻ của Tô Miêu Miêu, rõ ràng trong tay cô vẫn còn rất nhiều tiền.
Kết quả bọn họ lại không còn vật tư để đổi nữa.
“Không sao, vất vả cho các ông rồi.” Tô Miêu Miêu nói xong lại móc ra 50 tệ đưa cho người đàn ông trước mặt.
“Đây là một nửa tiền vất vả còn lại.”
“Cảm ơn em gái.” Người đàn ông cười hì hì nhận lấy, tối hôm nay đúng là gặp được quý nhân rồi.
Sau đó lại liếc nhìn cái nhà kho rách nát gần như sắp bị nhét đến đầy ắp.
“Có cần anh em giúp cô chuyển những thứ này đi không? Miễn phí, không cần trả thêm tiền.” Bây giờ người đàn ông đã coi Tô Miêu Miêu thành Thần Tài rồi.
“Tôi không cần đâu, tôi đã sắp xếp người tới lấy rồi.” Tô Miêu Miêu khéo léo từ chối.
“Vậy được, bên chúng tôi không làm phiền nữa.”
“Ừm.”
“...”
Người đàn ông vội vàng trở về chia tiền với anh em, chào hỏi một tiếng rồi dẫn người đi.
Mà sau khi Tô Miêu Miêu xác định ngoài trăm mét quanh đây đều không có hơi thở của người khác, lúc này mới thu tất cả đồ đạc vào trong không gian.
Thu nhiều đồ như vậy vào, lại không chiếm bao nhiêu diện tích trong không gian.
Nếu không phải thời gian không đủ, cô còn muốn tích trữ thêm một chút.
Trời sắp sáng rồi, nếu cô còn không trở về, có thể bên phía nhà họ Hoắc sẽ phát giác ra.
Tô Miêu Miêu lặng lẽ không một tiếng động ra khỏi nhà kho rách nát, một đường đi về phía nhà họ Hoắc.
Tô Miêu Miêu theo đường cũ trở về phòng mình, vừa vào phòng tắm tắm rửa xong, liền nghe thấy dưới lầu truyền đến một loạt tiếng động sột soạt.
Tô Miêu Miêu tăng nhanh tốc độ, trong nháy mắt đã mặc quần áo vào rồi nhanh chóng ra khỏi cửa.
Vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy Đường Xuân Lan đang đi về phía cô.
“Miêu Miêu, làm con thức giấc rồi sao?” Sắc mặt Đường Xuân Lan tiều tụy, dưới mắt một mảng đen kịt, rất rõ ràng hẳn là tối hôm qua ngủ không ngon.
“Mẹ, đám người Đội trưởng Lưu tới rồi.” Mà lúc này Hoắc Văn Bác từ dưới cầu thang đi lên.
“Mẹ biết rồi.” Đường Xuân Lan gật đầu.
Hoắc Văn Bác xoay người đi xuống trấn an Đội trưởng Lưu, tranh thủ thêm chút thời gian cho mẹ và em gái.
“Miêu Miêu, con thu dọn đồ đạc một chút, chúng ta cùng nhau đi xuống.” Đường Xuân Lan nói khẽ.
“Vâng.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
“...”
Giống như Tô Miêu Miêu dự đoán, hành lý người nhà họ Hoắc đã thu dọn xong, Đội trưởng Lưu dẫn người lại lục soát tỉ mỉ một lần nữa.
Tra được đồ đáng giá, hoặc là đồ bọn họ vừa mắt, liền nói những thứ này liên quan đến vụ án, phải mang về nộp lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)