Người nhà họ Hoắc biết bọn họ muốn chiếm làm của riêng nhưng cũng không còn cách nào, chỉ có thể nắm chặt nắm đấm, cắn chặt răng, mặc cho bọn họ lục lọi hành lý vất vả lắm mới sắp xếp xong đến mức lộn xộn.
Người nhà họ Hoắc vốn còn lo lắng đồ đạc bọn họ tặng cho Tô Miêu Miêu cũng bị đám người này lấy mất, vẫn luôn nhìn chằm chằm tay nải của Tô Miêu Miêu.
Kết quả bên trong chỉ có mấy bộ quần áo Hoắc Linh Tú để quên ở nhà, sắc mặt mọi người biến đổi nhưng rất nhanh lại trở về bình thường.
Đội trưởng Lưu xác định trên người người nhà họ Hoắc đã không ép ra được đồ vật có giá trị nữa, lúc này mới đưa bọn họ tới ga tàu hỏa.
Mỗi người đều được chia vé tàu của mình.
“Ông cụ Hoắc, tôi ở đây chúc cả nhà các người lên đường bình an.” Đội trưởng Lưu cười tủm tỉm.
Ông cụ Hoắc lại chỉ nắm chặt gậy chống trong tay, quay đầu để người nhà dìu ông lên tàu hỏa.
Tô Miêu Miêu và gia đình bác cả Tô đi cùng một chuyến tàu, mà những người khác đi chuyến tàu khác.
Cả nhà chỉ có thể chia tay ở đại sảnh, hốc mắt mỗi người đều đỏ hoe.
Tô Miêu Miêu đứng ở phía sau, nét mặt phức tạp.
Đây chính là nguyên nhân cô thích độc lai độc vãng, bạn kết giao thêm một người, trên người sẽ có thêm một phần vướng bận.
Có vướng bận, đao trong tay bạn sẽ chậm đi một phần.
Tỷ lệ sống sót sẽ ít đi một phần.
Kiếp trước đến lúc chết cô đều là một mình, kiếp này ngược lại bị ép có rất nhiều ràng buộc.
“Em gái, em không cần lo lắng, bất kể ở đâu, bọn anh đều sẽ chăm sóc em thật tốt!” Ngay lúc Tô Miêu Miêu cúi đầu trầm tư, một giọng nói mạnh mẽ vang lên trên đỉnh đầu cô.
Tô Miêu Miêu vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy hai khuôn mặt tuấn tú giống hệt nhau.
Cô kinh ngạc đến mức suýt chút nữa vung nắm đấm ra ngoài.
“Em gái, em còn chưa biết bọn anh, anh là anh hai của em, anh tên là Hoắc Mẫn Học.” Hoắc Mẫn Học dịu dàng nói.
“Em gái em gái, anh là anh ba của em, anh tên là Hoắc Tâm Viễn, sau này anh bảo kê cho em!” Hoắc Tâm Viễn vội vàng mở miệng theo, còn vỗ vỗ ngực mình, dường như là đang tuyên thệ.
Tính cách ba anh em nhà họ Hoắc này đúng là khác nhau.
Anh cả chững chạc, anh hai dịu dàng, anh ba cởi mở.
Cô có thể tưởng tượng được cuộc sống trước kia của Hoắc Linh Tú trôi qua thoải mái đến mức nào.
“Em gái mới trở về, các em đừng làm em ấy sợ.” Hoắc Văn Bác nhìn Tô Miêu Miêu vẫn luôn không nói chuyện, còn tưởng rằng cô bị trận thế như vậy dọa sợ, lập tức rầy la hai em trai của mình một câu.
“Em chỉ muốn chào hỏi em gái thôi mà.” Hoắc Tâm Viễn có chút ngại ngùng gãi gãi đầu.
Ánh mắt Hoắc Văn Bác một lần nữa rơi vào trên người Tô Miêu Miêu, đáy mắt tràn đầy áy náy.
Em gái này của anh ấy chưa được hưởng phúc ở nhà họ Hoắc ngày nào, lại phải đi theo bọn họ cùng nhau chịu khổ.
Không chỉ không cuồng loạn giống Hoắc Linh Tú, nguyền rủa oán hận, thậm chí vẫn luôn rất ngoan ngoãn nghe lời.
Em gái như vậy thật sự là khiến anh ấy không nhịn được mà đau lòng.
Tuổi cô còn nhỏ, lại gầy yếu như vậy, e là còn chưa biết tương lai chờ đợi cô sẽ là những ngày tháng khổ cực thế nào.
Nhưng anh ấy lấy tính mạng ra thề, tương lai tuyệt đối sẽ không để em gái anh ấy chịu một chút khổ cực nào.
Hoắc Mẫn Học và Hoắc Tâm Viễn nhìn nét mặt anh cả nhà mình, cũng đang âm thầm thề.
Nhất định phải bảo vệ em gái của bọn họ thật tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-250407.png&w=256&q=75)