Cả nhà gạt lệ từ biệt, mỗi người lên tàu hỏa.
Tàu hỏa trước mắt chỉ có vỏ xanh, người đông đúc, chạy lại chậm.
Đến Mặc Thành cần hai ngày một đêm, vị trí của bọn họ đương nhiên cũng đều là ghế cứng.
Người trẻ tuổi còn đỡ, hai người già sẽ phải chịu không ít tội.
Ông cụ Hoắc thời trẻ chính là vị tướng bất bại trên chiến trường, cho dù đã lui về nhiều năm, trên người vẫn có một luồng khí tràng không giận tự uy.
Chỉ là khi ánh mắt ông rơi vào trên người Tô Miêu Miêu, trong nháy mắt liền trở nên nhu hòa rất nhiều.
“Cháu tên là Miêu Miêu phải không? Hại cháu phải cùng bọn ông chịu khổ rồi.”
Từ hôm qua đến hôm nay Tô Miêu Miêu đã nghe qua rất nhiều lời xin lỗi, đều đã có chút ký ức cơ bắp rồi, vô cùng thuận miệng đáp lại một câu.
“Không sao ạ.”
“Đứa bé ngoan.” Ông cụ Hoắc nhìn cháu gái nhỏ trước mặt, trong lòng là hài lòng.
Trải qua biến cố to lớn như vậy, con bé này vẫn có thể mặt không đổi sắc, thậm chí nghe con trai thứ ba của ông nói, hôm qua con bé này dùng dăm ba câu đã nói Hoắc Linh Tú đến tức hổn hển, thì đối với cô càng là tán thưởng.
Quả nhiên người một nhà chính là người một nhà, cho dù là không có sống cùng một chỗ, gen trong xương cốt cũng là giống nhau.
Nhưng vừa nhớ tới Hoắc Linh Tú, ông cụ Hoắc liền cảm thấy ngực lại dâng lên từng cơn đau nhói.
Nhà họ Hoắc bọn họ từ xưa đã là dương thịnh âm suy, con gái út của ông gả đi Hải Thị xong, trong nhà chỉ có được một đứa cháu gái là Hoắc Linh Tú.
Từ nhỏ ông đã coi như tròng mắt bảo bối mà che chở, cho dù cô ta không thông minh lanh lợi giống những thằng nhóc khác của nhà họ Hoắc nhưng sự quan tâm ông dành cho cô ta là nhiều nhất.
Kết quả cuối cùng, người đâm bọn họ một dao sâu nhất cũng là cô ta.
Đời nay ông nhìn người vô số, tự cho là ánh mắt độc đáo, lại không ngờ ngã một cú thật đau trên người người mình.
Hôm qua đi bệnh viện, cũng là bị Hoắc Linh Tú chọc tức.
Trước mắt vừa nhớ tới, lại cảm thấy đầu váng mắt hoa, đành phải nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Tô Miêu Miêu nhìn dáng vẻ này của đối phương, cũng không lên tiếng quấy rầy nữa.
Hoắc Văn Bác ở một bên nhỏ giọng giải thích với cô một câu.
Dù sao thân thể này cũng không trải qua nhiều rèn luyện như kiếp trước.
Đồ tể Tô đối với cô rất là chiều chuộng, lúc ông ấy còn sống, chưa từng để cô làm việc gì.
Xem ra sau này vẫn không thể quá phóng túng.
Tô Miêu Miêu thầm nghĩ đợi đến nơi bị đưa đi cải tạo, nhất định phải rèn luyện lại thể chất một chút.
Trên tàu hỏa có bán thức ăn, chỉ là giá cả đều khá đắt đỏ, nhà họ Hoắc trước mắt giật gấu vá vai, chỉ có thể ăn bánh rán mang từ trong nhà ra để lót dạ.
Ngày đầu tiên còn đỡ, ngày hôm sau bánh rán vừa cứng vừa chát, cắn một miếng nhai nửa ngày đều nuốt không trôi.
Cuối cùng chỉ có thể uống ực một ngụm nước nuốt mạnh xuống.
Tô Miêu Miêu cảm thấy cổ họng mình đều bị cứa đến đau rát.
Ngược lại trong không gian của cô có không ít đồ ăn ngon nhưng tình huống trước mắt cũng không tiện lấy ra.
Chỉ có thể cùng mọi người gặm bánh rán lạnh cứng.
Suốt dọc đường xóc nảy, cuối cùng vào chập tối ngày thứ ba cũng xuống tàu hỏa.
Người nhà họ Hoắc vừa ra khỏi ga tàu, liền nhìn thấy ở cửa có rất nhiều người tới đón người.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)