Tô Miêu Miêu liếc mắt liền thấy có một người trẻ tuổi da ngăm đen, gò má nhô cao, dáng người gầy gò giơ một cái bảng.
Bên trên viết xiêu xiêu vẹo vẹo: Hoắc Kiến Quốc.
“Cha, kia hình như là tới đón chúng ta.” Hoắc Văn Bác cũng nhìn thấy.
Hoắc Kiến Quốc lập tức dẫn cả nhà đi về phía chàng trai kia.
“Chào cậu, xin hỏi là thôn Thạch Mã Đầu tới đón người phải không?” Hoắc Kiến Quốc hỏi thăm.
“Đúng đúng đúng, tôi chính là người thôn Thạch Mã Đầu, các ông là người nhà họ Hoắc nhỉ?” Chàng trai kia liên tục gật đầu.
Dáng vẻ trong đen ngoài ửng hồng kia, chỉ làm cả người anh ấy giống như một quả mận đen chín rục nổi bật.
Hoắc Văn Bác chú ý tới ánh mắt của anh ấy, theo bản năng chắn ở trước mặt Tô Miêu Miêu.
Anh ấy biết em gái mình xinh đẹp, đặt ở Kinh Thị, đương nhiên là không ai dám động vào người nhà họ Hoắc bọn họ.
Nhưng hiện giờ tới nông thôn, vậy thì phải nghiêm phòng tử thủ rồi.
“Kia... cái kia... chúng ta đi ra ngoài trước đi...” Đại khái chàng trai cũng phát hiện phản ứng của mình có chút quá thất lễ, lập tức thu hồi ánh mắt, lắp bắp dẫn đường ở phía trước.
May mà bên phía bác cả Hoắc cũng tìm được người tới đón bọn họ.
Hai nhà liền chia tay tại đây.
Chàng trai tới đón người nhà họ Hoắc tên là Sơn Nha Tử, là thôn dân sinh ra và lớn lên ở thôn Thạch Mã Đầu.
Trên quảng trường bên ngoài ga tàu hỏa có buộc một chiếc xe lừa, sau khi Sơn Nha Tử lấy lại tinh thần từ sự xấu hổ lúc trước, liền tỏ ra vô cùng nhiệt tình, giúp đỡ người nhà họ Hoắc lên xe lừa, sau đó đánh xe về thôn.
Trên đường giới thiệu một chút tình hình thôn Thạch Mã Đầu bọn họ với người nhà họ Hoắc.
“Thôn chúng tôi thuộc về đại đội An Dương, trong đại đội có tổng cộng mười hai thôn giống như chúng tôi.”
“Hiện giờ đang là lúc thu hoạch vụ thu bận rộn nhất, các ông tới lúc này coi như là gặp được thời điểm tốt rồi, muộn vài ngày nữa thu hoạch vụ thu qua đi, công điểm sẽ càng khó kiếm, đến lúc đó đều không chia được lương thực, mùa đông sẽ phải đói bụng đấy.”
“Các ông cũng không cần lo lắng, người thôn chúng tôi đều rất tốt, những năm này cũng tiếp nhận không ít người xuống cải tạo giống như các ông, chỉ cần các ông nghiêm túc cải tạo, người trong thôn đều vui vẻ chấp nhận các ông.”
“...”
Sơn Nha Tử là người nói nhiều, dọc đường đi gần như là giải thích tình hình thôn Thạch Mã Đầu một lượt với người nhà họ Hoắc.
Nhưng Hoắc Kiến Quốc và mọi người càng nghe, mày càng nhíu chặt.
Không nhìn cái khác, vừa nhìn bản thân Sơn Nha Tử liền biết, tình hình trong thôn chắc chắn không tốt.
Đoán chừng ngay cả ấm no cơ bản đều không giải quyết được, nếu không thì một chàng trai trẻ tuổi sao có thể gầy thành như vậy.
Đàn ông bọn họ thì không sao nhưng trong nhà còn có hai người già.
Vợ ông vốn là con gái cưng trong nhà, bất kể là ở nhà mẹ đẻ hay là ở nhà chồng, chưa bao giờ phải làm việc.
Con gái ông lại càng không cần phải nói, gầy yếu như vậy, nếu lại không được ăn cơm, chẳng phải là sẽ càng gầy hơn?
Trong lòng Hoắc Kiến Quốc đã tính toán, đến trong đội nhất định phải mau chóng làm quen với công việc, kiếm nhiều công điểm một chút để cha mẹ vợ con trong nhà đều có thể ăn no.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)