Một đường nói chuyện phiếm, cuối cùng sau khi sắc trời hoàn toàn tối đen đã tới thôn Thạch Mã Đầu.
Dưới cây hòe già ở đầu thôn là một người đàn ông trung niên khoảng hơn năm mươi tuổi, trong tay còn cầm một tẩu thuốc lá sợi, đang rít từng hơi.
Nhìn thấy Sơn Nha Tử đã đánh xe lừa trở lại, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
“Trưởng thôn.” Sơn Nha Tử lập tức ghìm xe lừa lại, nhanh nhẹn nhảy từ bên trên xuống.
“Ừ.” Trưởng thôn Vương Hồng Kiệt gật đầu.
“Trưởng thôn.” Hoắc Kiến Quốc và mọi người cũng nhảy từ trên xe lừa xuống, lễ phép chào hỏi với trưởng thôn.
“Các ông chính là người nhà họ Hoắc nhỉ.” Thái độ của Vương Hồng Kiệt coi như ôn hòa.
“Phải.” Hoắc Kiến Quốc gật đầu.
Vương Hồng Kiệt nhìn quanh người nhà họ Hoắc một vòng, tám miệng ăn, trừ hai người già đã mất sức lao động, những người khác ngược lại đều là thanh niên trai tráng.
Điều này ngược lại tăng thêm không ít sức lao động cho trong thôn, vừa vặn có thể hơi giảm bớt một chút cục diện nhân thủ không đủ của vụ thu hoạch mùa thu gần đây.
“Các ông đi theo tôi đi, tôi dẫn các ông tới chỗ ở của các ông trước.” Vương Hồng Kiệt dẫn đường ở phía trước.
Người nhà họ Hoắc đi theo ở phía sau.
Sơn Nha Tử buộc xe lừa vào trên cây hòe lớn, nhiệt tình xách hành lý cho người nhà họ Hoắc.
“Tôi đưa các ông qua đó.”
Đương nhiên Hoắc Kiến Quốc cũng không tiện từ chối sự nhiệt tình của đối phương.
Vương Hồng Kiệt dẫn mọi người đi khoảng hơn mười phút, cuối cùng dừng lại trước một cái chuồng bò có chút rách nát.
Trong chuồng bò rách nát nhốt một con trâu nước gầy trơ cả xương, mà bên cạnh chuồng bò là hai gian nhà rách dựng sơ sài bằng gỗ.
Ngoài ra, hoang vắng không bóng người.
Đường Xuân Lan vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mặt này, chỉ cảm thấy hai mắt tối sầm.
Tuy rằng trước khi tới bà đã chuẩn bị tâm lý thật tốt nhưng sau khi tận mắt nhìn thấy vẫn nảy sinh sự tuyệt vọng nồng đậm.
Nơi này rõ ràng chính là chỗ nhốt gia súc, người đâu thể ở được chứ.
Vương Hồng Kiệt đã biết trong lòng người nhà họ Hoắc nghĩ như vậy, lại rít một hơi thuốc mới nói.
“Trong thôn có xây điểm thanh niên trí thức nhưng đó đều là cho thanh niên trí thức ở, nhà các ông là bị đưa tới đây để cải tạo, theo quy tắc, các ông chỉ có thể ở chỗ này.”
“Có điều căn nhà này quả thật là có chút rách nát, may mà gần đây thời tiết cũng không lạnh lắm, đợi đến sau khi thu hoạch vụ thu qua đi, tôi gọi vài người tới giúp các ông sửa sang lại một chút. Những ngày gần đây, các ông cứ tạm bợ một chút đi.”
Đường Xuân Lan há miệng, muốn nói cái gì đó, Hoắc Kiến Quốc ở một bên kéo bà lại, chỉ cười gật đầu với Vương Hồng Kiệt.
“Vậy thì làm phiền trưởng thôn rồi.”
“Không cần khách sáo, lát nữa tôi sẽ cho người đưa chút lương thực tới cho các ông, tối hôm nay nghỉ ngơi thật tốt một đêm, ngày mai sẽ phải đi làm cùng chúng tôi rồi.” Vương Hồng Kiệt rất hài lòng với thái độ của Hoắc Kiến Quốc.
Vì thế lại có lòng tốt dặn dò bọn họ vài câu, lúc này mới xoay người rời đi.
“Tôi đặt hành lý ở đây cho các ông, tôi cũng về trước đây.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

