Sơn Nha Tử thấy trưởng thôn đi rồi, cũng lập tức đặt hành lý trong tay xuống, xoay người vội vội vàng vàng rời đi.
Chỉ là trước khi rời đi vẫn không nhịn được nhìn thoáng qua Tô Miêu Miêu đứng ở sau lưng mọi người.
Điều này quả thật không thể trách anh ấy, từ nhỏ đến lớn anh ấy chưa từng gặp qua cô gái nào có vẻ ngoài đẹp mắt như vậy.
Làn da kia trắng như tuyết, đôi mắt sáng như sao.
Trước kia anh ấy chỉ cảm thấy những nữ thanh niên trí thức trong điểm thanh niên trí thức thức giống như tiên nữ rồi nhưng mãi đến khi anh ấy nhìn thấy Tô Miêu Miêu, rốt cuộc mới hiểu được cái gì là tiên nữ chân chính.
Chỉ là vận may của tiên nữ không tốt lắm, thế mà lại là phần tử cải tạo.
Hy vọng bọn họ đừng giống như những người cứ gây chuyện cho thôn trước kia.
Dù sao người đẹp mắt như vậy, anh ấy hy vọng mỗi ngày đều có thể nhìn thấy, tâm trạng cũng có thể tốt hơn một chút.
Sau khi trưởng thôn và Sơn Nha Tử rời đi, trong chuồng bò đơn sơ chỉ còn lại đại gia đình nhà họ Hoắc.
“Vào trong xem trước đi.” Hoắc Kiến Quốc mở miệng trước tiên, càng là lúc này, ông càng phải gánh vác cái nhà này.
“Đúng, vào xem trước đi, biết đâu bên trong không tệ đến thế đâu.” Hoắc Tâm Viễn giữ vững tâm thái tốt.
Nhưng đợi sau khi bọn họ đẩy hai cánh cửa gỗ rách nát kia ra, tia hy vọng cuối cùng cũng tan vỡ.
Trong nhà chỉ có thể dùng sáu chữ để hình dung, đó chính là nhà chỉ có bốn bức tường.
Bên trong thậm chí ngay cả một chiếc giường cũng không có, chỉ ở vị trí góc tường dùng rơm rạ trải ra một khu vực dùng để nghỉ ngơi.
Ngoài ra, không còn gì cả.
Lúc này ngay cả Hoắc Kiến Quốc cũng không nhịn được, tim run lên.
Tô Miêu Miêu nhìn người nhà họ Hoắc với dáng vẻ như thể rơi vào địa ngục Vô Gián, ung dung bước lên xới đống rơm rạ kia lên.
Sau khi xua đuổi những con vật nhỏ bên trong đi, lại trải lại cho đàng hoàng.
Sau đó lại tìm ra một bộ chăn từ trong hành lý người nhà họ Hoắc mang đến, trải lên trên đống rơm rạ đó.
Miễn cưỡng có thể tạm bợ một đêm rồi.
“Ông nội, bà nội, tối hôm nay hai người ngủ ở chỗ này.” Tô Miêu Miêu xử lý xong những việc này, quay đầu nhìn thoáng qua ông cụ Hoắc và bà cụ Hoắc.
“Còn ngẩn ra đó làm gì? Đi sửa sang lại rơm rạ một chút, tốt xấu gì cũng làm ra cái chỗ ngủ trước đã.” Cuối cùng vẫn là ông cụ Hoắc mở miệng.
“Miêu Miêu...” Lúc này Đường Xuân Lan mới phản ứng lại, lập tức bước lên kéo Tô Miêu Miêu lại, mắt lại đỏ lên: “Sao con biết... làm những thứ này?”
Còn làm thành thạo như vậy, trước kia chắc chắn đã chịu khổ không ít.
Con gái đáng thương của bà.
“Em gái, em nghỉ ngơi đi, những việc này để bọn anh làm.” Là ba anh em Hoắc Văn Bác.
Tô Miêu Miêu cũng không tranh với bọn họ, đi đến trước cửa sổ, quan sát hoàn cảnh xung quanh một chút.
Bên ngoài tối đen như mực, chỉ có phía xa có ánh sáng thưa thớt.
Bên kia hẳn là thôn làng, ngược lại cách khá xa, điều này sẽ thuận tiện hơn rất nhiều cho cuộc sống sau này của gia đình cô.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

