“Để cha mẹ ngủ ở bên này đi.” Tô Miêu Miêu mở miệng.
“Không cần, cha cùng các anh con ra bên ngoài xem một chút.” Hoắc Kiến Quốc mở miệng từ chối.
Tô Miêu Miêu còn muốn nói cái gì đó, ông lại đã dẫn theo ba đứa con ra khỏi phòng.
“Miêu Miêu, để bọn họ đi đi, trên đường ngồi xe lâu như vậy, nhất định là mệt mỏi rồi, con nghỉ ngơi cho tốt trước đi.” Đường Xuân Lan kéo Tô Miêu Miêu đi tới ngồi trên chiếc giường bằng rơm rạ.
Mắt bà còn đỏ hoe, lại nỗ lực để bản thân không khóc ra trước mặt Tô Miêu Miêu.
Ở Kinh Thị, chỗ ở của chó nhà bọn họ nuôi còn tốt hơn nơi này.
Nhưng hiện giờ lại phải để con gái bà cùng bà chịu loại khổ này.
Đều là lỗi của bọn họ.
“... Vâng.” Tô Miêu Miêu vừa đối diện với ánh mắt của Đường Xuân Lan liền cảm thấy trong lòng có loại khác thường không nói nên lời.
Để tránh bà lại khóc tiếp, Tô Miêu Miêu đành phải nằm lên đống rơm rạ kia, thuận tiện nhắm mắt lại.
Đường Xuân Lan nhìn dáng vẻ này của Tô Miêu Miêu, còn tưởng rằng cô mệt lắm rồi, thế mà lại có thể đặt lưng là ngủ ở nơi như thế này.
Mắt lập tức càng chua xót lợi hại hơn, chỉ ngồi ở bên cạnh Tô Miêu Miêu lặng lẽ lau nước mắt.
Sau khi xác định Tô Miêu Miêu ngủ rồi, lúc này mới cẩn thận từng li từng tí ra khỏi phòng.
Mà điều bà không biết là bà vừa xoay người, Tô Miêu Miêu ở trên giường rơm đã mở mắt ra.
Bị ánh mắt như thế nhìn chằm chằm, sao cô có thể ngủ được chứ.
Bên ngoài nhà.
Đường Xuân Lan vừa ra tới, Hoắc Kiến Quốc liền tiến lên đón.
“Miêu Miêu ngủ rồi?” Giọng Hoắc Kiến Quốc đè xuống rất thấp.
“Ừ, cả đoạn đường này hẳn là mệt lắm rồi, nằm xuống là ngủ thiếp đi.” Giọng Đường Xuân Lan nghẹn ngào.
“Là chúng ta liên lụy con bé.” Mắt Hoắc Kiến Quốc đầy áy náy nhìn căn phòng sau lưng.
“Bây giờ nói những thứ này còn có tác dụng gì, lại không thể đưa con bé về.” Đường Xuân Lan nói xong lại muốn lau nước mắt.
“Đúng rồi, đây là lương thực trưởng thôn vừa cho người đưa tới.” Hoắc Kiến Quốc sợ nhất chính là vợ mình khóc, trước kia lúc kết hôn, chính là ông từng thề trước mặt cha vợ, tuyệt đối không để bà khóc.
Kết quả gần đây mắt vợ ông đều sắp khóc mù rồi, đành phải vội vàng lảng sang chuyện khác.
“Đều đưa lương thực gì tới?” Đường Xuân Lan vừa nghe có cái ăn, cũng không lo khóc nữa, vội vàng hỏi thăm.
Dù sao hai ngày nay mọi người đều ở trên xe, gần như chưa từng ăn một bữa ngon.
“Trưởng thôn cho chúng ta 20 cân ngô xay, ba cây cải thảo, nửa quả bí đao.” Hoắc Kiến Quốc mở miệng.
“Thế là hết rồi?” Đường Xuân Lan tưởng rằng có phải mình xuất hiện ảo thính rồi hay không.
“Hết rồi.” Hoắc Kiến Quốc nhíu chặt mày.
Đường Xuân Lan có chút không tin, tự mình kiểm tra.
Kết quả không sai biệt một phân với lời Hoắc Kiến Quốc nói.
“Cái này... ngô xay này phải ăn thế nào đây?” Giọng Đường Xuân Lan nghẹn ngào.
Bà là người phương Nam chính cống, từ nhỏ đến lớn đều là ăn gạo trắng tinh chế, loại ngô xay này trong ấn tượng của bà hình như đều là dùng để cho gia súc ăn.
“Nấu chút cháo ngô xay, lại hầm chút cải thảo, có thể đỡ đói là được.” Hoắc Kiến Quốc đã chấp nhận sự thật.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


