Cửa trước không thể đi, chỉ có thể đi cửa sau.
Tô Miêu Miêu đi ra ban công, nơi này là tầng hai, bên dưới là bãi cỏ mềm mại, độ cao này đối với cô mà nói dễ như trở bàn tay.
Cách vách loáng thoáng có tiếng động truyền đến nhưng phòng của cô nằm ở trong cùng, người ở các phòng khác không nhìn thấy động tĩnh bên phía cô.
Sau khi xác định mọi thứ đều an toàn, hai tay Tô Miêu Miêu chống lên lan can, dứt khoát nhảy xuống.
Thân thể cô giống như một con mèo linh hoạt, nhẹ nhàng đáp xuống bãi cỏ ở tầng một.
Sau đó không dừng lại, rảo bước chạy về phía tường rào, người nhẹ nhàng nhảy lên, trong nháy mắt hai tay bám lấy tường rào, lộn một vòng liền nhảy ra ngoài.
Sau đó bóng dáng nhanh chóng ẩn nấp vào trong bóng tối.
...
Lách vào trong ngõ đi chưa đến trăm mét, liền nhìn thấy hai người đàn ông vóc dáng vạm vỡ dựa vào tường, vừa nhìn thấy cô đi qua, lập tức cảnh giác đứng thẳng người dậy, hai đôi mắt như chim ưng quét qua quét lại trên người cô.
“Mặt trăng tối nay hình như bị mây đen che khuất rồi.” Tô Miêu Miêu cố ý hạ thấp giọng.
“Ngày mai sẽ là trời nắng.” Người cao to tiếp lời, sau đó thu lại vẻ lạnh lùng trên mặt, hạ thấp giọng: “Vào nước hay ra nước?”
“Ra nước trước, sau đó vào nước.” Tô Miêu Miêu trả lời dứt khoát gọn gàng.
Người đàn ông cao to kia thấy cô đối đúng tất cả ám hiệu, lúc này mới tránh sang một bên nhường đường.
Tô Miêu Miêu rảo bước đi vào.
Đi về phía trước thêm hai trăm mét, khung cảnh trong nháy mắt trở nên khác biệt.
Hai bên con ngõ dài đều bày sạp nhỏ, trên sạp có đủ loại đồ vật.
Từ gạo, mì, lương thực, dầu ăn đến các loại thịt, thậm chí là đồ dùng sinh hoạt, cái gì cũng có.
Đây là khu chợ đen lớn nhất ở Kinh Thị.
Câu “Mặt trăng tối nay bị mây đen che khuất” mà Tô Miêu Miêu nói lúc đầu, chính là ám hiệu.
Vào nước, chính là ám chỉ việc đến nhập hàng.
Ra nước thì ám chỉ cho việc qua bên này bán hàng.
Trước mắt không cho phép tự ý buôn bán, tất cả đồ đạc đều là của công.
Nhưng đồ của công đều có hạn chế, rất nhiều thứ không có cách nào mua được thông qua kênh chính quy, chợ đen cứ thế sinh ra theo thời thế.
Tô Miêu Miêu chỉ từng tới đây vài lần, dù sao đồ tể Tô cũng không cho phép cô làm những cuộc buôn bán nguy hiểm này.
Ép cô cắt đứt con đường này, cô cũng chỉ đành thôi.
Hôm nay lại không thể không vi phạm lời hứa với đồ tể Tô rồi.
Tô Miêu Miêu tìm một sạp hàng còn trống, bày từng món đồ trong túi ra.
Tất cả đều là quà gặp mặt người nhà họ Hoắc tặng cho cô.
Tuy nói những thứ này đều là tâm ý của bọn họ nhưng vào lúc này, vật tư mới là quan trọng nhất.
Quan trọng hơn là bất kể là lúc bị đưa đi cải tạo ngày mai, hay là sau khi bị đưa đi cải tạo đến địa phương, hành lý của bọn họ đều sẽ bị kiểm tra từng cái một, nhiều đồ tốt như vậy là không có cách nào giữ lại được.
Thay vì để hời cho người khác, chi bằng đều đổi thành vật tư.
Tô Miêu Miêu vội vàng muốn bán, hét giá cũng thấp hơn một chút, cộng thêm đều là đồ tốt, chưa đến nửa tiếng đồng hồ, đồ đạc trước mặt đã bị quét sạch sành sanh.
Mà trong ngực cô thì có thêm mấy trăm tệ.
Với ánh mắt của đời sau, số tiền này ăn một bữa cơm cũng không đủ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)