Tô Miêu Miêu không phải người của thế giới này, cô là xuyên không tới đây.
Lúc đó cô đang làm nhiệm vụ, vì bảo vệ nhân viên hộ tống nên đỡ thay anh ta một viên đạn, lúc tỉnh lại thì đã biến thành đứa trẻ bị vứt bỏ nơi hoang dã ở thế giới này.
Đứa bé kia đã mất mạng trong trời tuyết ngập trời, ngược lại khiến linh hồn cô có vật chứa.
Sau đó được cha nuôi cô nhặt về nhà, rồi sống ở thế giới này mười tám năm.
Thế giới này tương tự như thập niên 70, 80 của thế giới thực.
Sức sản xuất thấp kém, kinh tế xã hội đang ở giai đoạn vô cùng trũng.
Cũng may tay nghề mổ lợn của cha nuôi cô cực tốt, bao nhiêu năm nay cũng không để cô thiếu ăn thiếu mặc.
Thậm chí còn nuôi cô trắng trẻo mập mạp, hơn nữa sau khi ông ấy mất, còn truyền lại công việc cho cô.
Kiếp trước Tô Miêu Miêu vẫn luôn ở trong trạng thái sống cực kỳ không ổn định, mỗi ngày đều bôn ba với đủ loại nhiệm vụ.
Những ngày tháng bình yên như vậy khiến cô vô cùng thỏa mãn.
Vốn dĩ định cứ sống tiếp như vậy mãi, nào ngờ lại bị cuốn vào chuyện của nhà họ Hoắc.
Mặc Thành hiện nay, hoang vu vô cùng, lạnh lẽo khốn khổ, gian nan hơn hiện thực không biết bao nhiêu lần.
Đến nơi đó, chất lượng cuộc sống chắc chắn không được đảm bảo.
Mà yêu cầu về chất lượng cuộc sống của cô lại rất cao.
Một mình cô trốn thì trốn được đấy nhưng nếu cô trốn rồi, tội lỗi trên người nhà họ Hoắc e là sẽ càng nặng thêm một bậc.
Ánh mắt Tô Miêu Miêu rơi vào đống quà gặp mặt chất thành núi nhỏ trên tủ bên cạnh, trong lòng hơi dao động.
Kiếp trước cô cô độc một mình, sau khi được tổ chức nhìn trúng thì đưa về căn cứ bồi dưỡng.
Cô không có người thân, ngay cả đồng đội cũng không, bởi vì cô chỉ tin tưởng chính mình.
Nhưng lúc mới xuyên qua, cô chỉ là một đứa trẻ sơ sinh vừa chào đời, chuyện gì cũng chỉ có thể dựa vào bên ngoài.
Đồ tể Tô đã dùng đôi bàn tay thô ráp của ông ấy, chống đỡ cho cô một bầu trời.
Trái tim lạnh lẽo cứng rắn kia, rốt cuộc vẫn bị lão già chết tiệt kia mài giũa trở nên dịu dàng hơn rất nhiều.
Thậm chí còn nảy sinh loại cảm xúc không nên có là đồng cảm.
Thôi bỏ đi, trốn rồi thì phải đổi lại thân phận mới.
Cái tên Tô Miêu Miêu này là do lão già đáng ghét kia để lại cho cô, di vật ông ấy để lại trên thế giới này không nhiều, cô được tính là một món.
Huống chi cô còn từng đồng ý với ông ấy, phải tuyển một người ở rể, thay nhà họ Tô của ông ấy nối dõi tông đường, không thể vứt bỏ thân phận này.
“...”
Tô Miêu Miêu nhắm mắt lại, ý niệm vừa động, trước mắt cô lập tức xuất hiện một không gian khổng lồ.
Đây là dị năng cô có được nhờ làm thí nghiệm trong tổ chức ở kiếp trước, không ngờ lại đi theo linh hồn cô xuyên qua đây.
Bên trong này có thể cất giữ đồ vật, thời gian không tồn tại.
Còn có một số chức năng đặc biệt khác.
Hiện giờ Tô Miêu Miêu đang kiểm kê vật tư lưu trữ trong không gian của mình.
Đây đều là gia sản cô tích cóp được trong những năm qua.
Có một phần lớn đều là đồ tể Tô để lại cho cô.
Bao gồm gạo, mì, lương thực, dầu ăn, quần áo, trang sức, vải vóc cùng hàng loạt vật tư sinh hoạt.
Chỉ là những thứ này vẫn còn quá ít, sau khi bị đưa đi cải tạo không biết bao giờ mới có thể trở về, lại người già thì già, trẻ nhỏ thì nhỏ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)