Dù sao sáng sớm mai mọi người đã phải mỗi người một ngả rồi, cũng phải nhận mặt cho đủ người trước đã.
“Miêu Miêu à, cháu về thật không đúng lúc, bây giờ trên người bác cả cũng không có đồ gì tốt, chiếc đồng hồ quả quýt này đã theo bác cả nhiều năm rồi, coi như là quà gặp mặt cho cháu đi.” Bác cả Hoắc móc từ trong ngực ra một chiếc đồng hồ quả quýt tinh xảo nhét vào tay Tô Miêu Miêu.
Nhìn một cái là biết được gìn giữ cẩn thận.
“Không cần đâu ạ, không cần đâu ạ.” Tô Miêu Miêu liên tục xua tay.
Con người cô chính là không chịu nổi người khác đối tốt với mình.
“Cháu đây là chê bác cả đã dùng qua rồi sao?” Trong ánh mắt bác cả Hoắc mang theo vẻ tổn thương.
“Đương nhiên là không phải rồi.” Tô Miêu Miêu lập tức mở miệng.
“Đã không phải thì nhận lấy.” Bác cả Hoắc cứng rắn nhét cho Tô Miêu Miêu.
Giờ khắc này Tô Miêu Miêu mới phản ứng lại, những lời vừa rồi của bác cả Hoắc đều là cố ý.
“Miêu Miêu, cái vòng tay này là lúc bác gái cả kết hôn, mẹ bác cho bác, bây giờ tặng cho cháu.” Bác gái cả ngồi bên cạnh cũng tháo chiếc vòng trên tay xuống nhét cho Tô Miêu Miêu.
“Miêu Miêu, bác là bác hai của cháu, cây bút máy này cho cháu.”
“Bác là bác gái hai của cháu...”
“Anh là anh họ cả của em...”
“Anh là anh họ hai của em...”
“...”
Bác cả Hoắc vừa mở đầu, những người họ hàng khác cũng bắt đầu lục lọi khắp người tìm quà gặp mặt.
Những đồ đáng giá của nhà họ Hoắc gần như đã bị tịch thu hết, trên người mỗi người chỉ còn lại vài món đồ tốt lén giấu đi được.
Lúc này tất cả đều nhét hết cho Tô Miêu Miêu.
Dù sao con bé này vừa về đã phải chịu khổ cùng bọn họ, trong lòng bọn họ thật sự không đành lòng.
Chỉ hận không thể đối tốt với cô hơn một chút, lại hơn một chút nữa.
Để tránh cho cô chịu tủi thân.
Tô Miêu Miêu nhìn đống đồ chất đầy trong lòng, chốc lát không biết nên hình dung tâm trạng lúc này thế nào.
Muốn trả về nhưng những người kia ai cũng không chịu nhận.
Cuối cùng vẫn là cha Hoắc đứng ra, thay Tô Miêu Miêu cảm ơn mọi người.
Sau đó mọi người liền ai về phòng nấy, dù sao sáng mai phải đi tàu hỏa, mọi người còn phải về thu dọn đồ đạc.
Đường Xuân Lan dẫn Tô Miêu Miêu đến căn phòng Hoắc Linh Tú ở trước đó.
“Miêu Miêu, tối nay con cứ ở tạm đây, mẹ với cha con ở ngay cách vách, có việc gì thì con gọi cha mẹ.” Đường Xuân Lan rất muốn ở cùng con gái nhiều hơn, cũng có rất nhiều lời muốn nói với cô.
Tô Miêu Miêu đóng cửa lại, nhìn quanh căn phòng một lượt.
Căn phòng lấy màu hồng làm chủ đạo, vị trí gần cửa sổ đặt một chiếc giường công chúa, đối diện còn có một cái bàn học, bên cạnh chính là tủ quần áo lớn.
Tuy rằng đều đã trống không nhưng chỉ nhìn cách trang trí này là có thể thấy được người nhà họ Hoắc đã móc tim móc phổi đối tốt với Hoắc Linh Tú, kết quả lại nuôi ra một con sói mắt trắng.
Tô Miêu Miêu ngồi trước bàn học, nhìn mình trong gương, thở dài một hơi thật dài.
Ngày lành này cô chưa hưởng thụ được một ngày nào, chịu khổ thì lại chẳng sót phần cô chút nào.
Mặc Thành.
Tô Miêu Miêu tìm kiếm thông tin về nơi này trong đầu.
Nơi đó tương đương với Hắc Long Giang ở thế giới thực.
Không sai, thế giới thực.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



