Vừa nãy lại ngồi cạnh Tô Miêu Miêu, anh ấy cảm giác mình ngửi thấy cả mùi gạo và mùi thịt bay ra từ trong túi của cô.
“Con đừng có ý đồ với họ, nếu không có cô ấy, Cẩu Đản đã mất mạng rồi.” Làm sao Vương Hồng Kiệt lại không biết tâm tư của con trai mình.
“Con không có ý đồ với họ, con chỉ nghĩ là nếu trong tay họ có nhiều đồ, liệu có thể chia một ít cho trong thôn không, cuộc sống của mọi người bây giờ đều không dễ dàng.” Vương Thanh Sơn cúi đầu.
“Trong tay họ có thể có bao nhiêu đồ chứ? Người bị đưa xuống đây đều đã qua bao nhiêu lớp kiểm tra, số đồ được phép mang theo có thể có bao nhiêu?” Vương Hồng Kiệt hừ một tiếng.
Ánh sáng trong đáy mắt Vương Thanh Sơn tối sầm lại: “Cũng phải.”
“Được rồi, sau này con để ý chăm sóc nhà họ một chút, cũng bảo với người trong thôn một tiếng, đừng có đi bắt nạt người ta.” Vương Hồng Kiệt dặn dò.
Vương Thanh Sơn gật đầu: “Con biết rồi, cha.”
Nói xong lại thắt chặt dây lưng quần thêm một chút, như vậy cảm giác đói khát sẽ không còn rõ ràng như thế nữa.
Bên này Tô Miêu Miêu đã ôm túi vải vội vàng về nhà.
Đi được nửa đường, phát hiện xung quanh đã không còn ai, lúc này cô mới bỏ thêm một ít đồ vào trong túi vải.
Những thứ cô đi hợp tác xã cung tiêu mua chẳng qua chỉ là để che mắt người khác, đồ cô thật sự muốn lấy ra đều nằm trong không gian của cô.
Vừa đi vừa nhét, túi vải cũng đã không chứa nổi nữa rồi.
Tô Miêu Miêu đành phải thôi, nghĩ thầm lần sau sẽ tìm cơ hội khác.
Mà lúc này.
Người nhà họ Hoắc đều đã tan làm về đến nhà.
Buổi trưa mẹ Hoắc vẫn nấu cháo ngô xay nhưng đặc hơn buổi sáng một chút, bên trong còn bỏ thêm ít rau xanh và bí đao, coi như là có thể dựng được đũa.
Bốn cha con nhà họ Hoắc làm việc cả buổi sáng, chút canh ngô xay uống lúc sáng sớm đã tiêu hóa sạch sành sanh, lúc này không chỉ cơ thể mệt mỏi, mà ngay cả dạ dày cũng bắt đầu đau âm ỉ.
Nhưng từng người đều vẫn cố nhịn chưa bắt đầu ăn.
“Sao em út còn chưa về? Không phải là đi dạo quên cả giờ giấc rồi chứ?” Giọng Hoắc Mẫn Học có chút lo lắng.
“Đừng là xảy ra chuyện gì rồi, hay là để em đi tìm xem sao.” Hoắc Tâm Viễn vừa nghe thấy lời này đã ngồi không yên.
Hoắc Kiến Quốc cũng hơi lo lắng, vừa định mở miệng bảo ba đứa con trai trong nhà đi tìm người, thì nhìn thấy một bóng dáng mảnh mai đang chậm rãi đi về phía nhà bọn họ.
“Đó là Miêu Miêu phải không!” Đường Xuân Lan cũng phát hiện ra.
“Con đi đón em út!” Hoắc Tâm Viễn thấy Tô Miêu Miêu đã về, lập tức chạy lên đón.
“Em út...” Nụ cười trên mặt Hoắc Tâm Viễn khựng lại khi nhìn thấy cái túi vải lớn mà Tô Miêu Miêu đang ôm trong lòng, kinh ngạc nói: “Em út, trong lòng em ôm cái gì thế?”
“Về nhà rồi nói.” Tô Miêu Miêu hạ thấp giọng.
Hoắc Tâm Viễn vội vàng nhìn quanh bốn phía một chút, thấy không có ai đi theo em gái mình, cũng rảo bước quay trở về.
Khi Tô Miêu Miêu ôm cái túi vải lớn trong lòng xuất hiện trước mặt người nhà họ Hoắc, trong mắt từng người đều tràn đầy vẻ kinh ngạc.
“Miêu Miêu, con cầm cái gì thế này?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
