Vương Hồng Kiệt hỏi.
“Cháu tự đi bộ về là được.”
“Cháu biết đường không?” Vương Hồng Kiệt nhíu mày.
“Lúc nãy đi tới cháu đã nhớ rồi.” Tô Miêu Miêu gật đầu.
Vương Hồng Kiệt nhíu mày, suy nghĩ một chút rồi nói: “Hay là để bọn chú đưa cháu tới hợp tác xã cung tiêu, lát nữa lại cùng bọn chú về, cháu là con gái con lứa, lại là lần đầu tới huyện, nếu bị lạc đường bọn chú còn phải đi tìm cháu.”
“Vậy thì cảm ơn trưởng thôn.” Tô Miêu Miêu biết Vương Hồng Kiệt đang tạo điều kiện cho mình, vô cùng vui vẻ chấp nhận.
Thế là cả nhóm người đánh xe lừa đi tới hợp tác xã cung tiêu trong huyện trước.
Giờ này, hợp tác xã cung tiêu chẳng có khách khứa gì, chỉ có một cô gái nhỏ tết hai bím tóc đuôi sam đang ngồi ngủ gật trong quầy.
“Chào cô, tôi muốn mua đồ.” Tô Miêu Miêu nói với giọng dịu dàng.
“Hả?” Cô gái nhỏ mơ mơ màng màng mở mắt, nhìn thấy khách thì đứng dậy: “Cô muốn mua gì?”
“Tôi muốn mấy cái bát, thêm một cân thịt, năm cân gạo trắng.” Tô Miêu Miêu quét mắt nhìn kệ hàng.
Thời buổi này vật tư tương đối thiếu thốn, chủng loại cũng vô cùng ít ỏi.
“Có phiếu không?” Thái độ cô gái nhỏ cũng coi như tốt.
“Không có.” Tô Miêu Miêu lắc đầu.
Tất cả vật tư nhà cô đều bị người của đội kiểm tra thu sạch rồi.
“Không có phiếu thì phải đắt hơn một chút.”
“Không thành vấn đề.” Tô Miêu Miêu đáp.
Cô gái nhỏ kia thấy Tô Miêu Miêu đồng ý dứt khoát, bèn mang hết những thứ cô cần đặt lên quầy.
“Tổng cộng 2 tệ 5 hào.”
Tô Miêu Miêu nhìn thịt và gạo trước mặt, nghĩ ngợi rồi lại hỏi: “Có túi vải không?”
“Có, 2 hào một cái, cô muốn lấy không?”
“Lấy.” Người nhà họ Vương sẽ về thôn cùng cô, cứ cầm thế này thì hơi không tiện lắm.
Cô gái nhỏ xoay người lại lấy từ trong quầy ra một cái túi vải.
Chỉ là hai miếng vải may ghép lại với nhau, không có bất kỳ thiết kế nào nhưng được cái chắc chắn bền bỉ.
Có điều món này rất ít người mua, dù sao ở cái thời đại cơm còn không đủ ăn thì ai lại sẵn lòng bỏ tiền mua thứ này chứ.
Tô Miêu Miêu không để ý, trả tiền xong, nhét tất cả đồ vào túi vải, đeo lên lưng đi về phía xe lừa đang đợi bên đường.
“Đi thôi.” Vương Hồng Kiệt thấy Tô Miêu Miêu lên xe rồi, dặn dò Vương Thanh Sơn đang đánh xe một câu, còn lại thì không nói thêm gì cả.
Tô Miêu Miêu cũng yên lặng ngồi một bên, ánh mắt những người khác thỉnh thoảng lại liếc nhìn cái túi vải trong lòng cô.
Thời đại này, người có thể đi hợp tác xã cung tiêu mua sắm đều không phải người bình thường.
Thôn bọn họ quanh năm suốt tháng cũng chẳng vào hợp tác xã cung tiêu được mấy lần, trong túi vải của Tô Miêu Miêu nhét đầy ắp, không biết đã mua được đồ tốt gì.
Nhưng Vương Hồng Kiệt là trưởng thôn còn không chất vấn, tự nhiên những người này cũng không dám nói nhiều.
Mọi người cứ thế im lặng suốt dọc đường trở về thôn Thạch Mã Đầu.
Chuồng bò nơi Tô Miêu Miêu đang ở nằm ở đầu thôn, xe vừa đến dưới gốc cây hòe già ở cổng thôn, cô liền nhảy từ trên xe xuống.
“Trưởng thôn, cảm ơn chú đã đưa cháu về.” Tô Miêu Miêu cảm ơn.
“Cháu cứu Cẩu Đản nhà chú, là chú nên cảm ơn cháu mới phải.” Vương Hồng Kiệt càng ngày càng hài lòng về Tô Miêu Miêu.
Lúc này Tô Miêu Miêu mới ôm túi vải trong lòng đi về phía chuồng bò nhà mình.
Vương Hồng Kiệt cũng gọi người nhà mình chuẩn bị về nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
