Anh ấy không hy vọng sau khi cháu ngoại mình chết còn phải trở thành cô hồn dã quỷ.
“Con vội cái gì? Kiên nhẫn chờ đi!” Vương Hồng Kiệt ở nhà luôn có tính cách nói một là một, lời này vừa thốt ra, Vương Thanh Sơn cũng không dám nói thêm gì nữa.
Lại qua hơn nửa tiếng, cuối cùng cửa phòng phẫu thuật cũng mở ra lần nữa.
Lần này, tất cả mọi người đều không dám tiến lên nữa, từng người chỉ trân trân nhìn bác sĩ Tôn và Tô Miêu Miêu từ bên trong đi ra.
Bác sĩ Tôn kích động tháo khẩu trang xuống: “Phẫu thuật rất thành công, bệnh nhân đã tạm thời thoát khỏi nguy hiểm rồi.”
Vương Hồng Kiệt vừa nghe thấy lời này, sống lưng vốn đang thẳng tắp trong nháy mắt cong xuống.
“Cảm ơn, cảm ơn!” Vương Hồng Kiệt liên tục nói lời cảm ơn.
“Chuyện này không liên quan gì đến tôi, các ông muốn cảm ơn thì cảm ơn cô gái này cho tốt đi, y thuật của cô ấy quả thật là Hoa Đà tái thế.” Ánh mắt bác sĩ Tôn nhìn Tô Miêu Miêu sáng rực, trong ánh mắt đều là sự sùng bái cuồng nhiệt.
Vương Hồng Kiệt nhìn về phía Tô Miêu Miêu, trịnh trọng cúi người chào cô: “Cảm ơn!”
Tô Miêu Miêu vội vàng giơ tay đỡ Vương Hồng Kiệt dậy: “Trưởng thôn không cần khách sáo như vậy, cũng là do vận khí Cẩu Đản tốt.”
“Cô bé, cô có muốn tới bệnh viện chúng tôi làm việc không? Với y thuật này của cô, cho dù không có giấy phép hành nghề, tôi cũng có thể thuyết phục viện trưởng giữ cô lại!” Bây giờ bác sĩ Tôn không lo được nhiều như vậy, chỉ muốn giữ Tô Miêu Miêu lại bệnh viện bọn họ.
Người tài giỏi thế này, tuyệt đối không thể để cô chạy mất.
“Ngại quá, tôi là phần tử cải tạo vừa mới bị đưa xuống thôn Thạch Mã Đầu, mọi sự điều động đều phải nghe theo sự sắp xếp của tổ chức, có thể phải phụ ý tốt của bác sĩ Tôn rồi.” Tô Miêu Miêu chậm rãi mở miệng.
“Cô là phần tử cải tạo bị đưa xuống? Cũng phải, nếu không thì người tài giỏi như cô sao lại tới nơi nhỏ bé này của chúng tôi chứ, thật sự là quá đáng tiếc.” Bác sĩ Tôn nghe thấy Tô Miêu Miêu là phần tử cải tạo, trong ánh mắt tràn đầy tiếc nuối.
Nhưng ông ấy cũng biết, chuyện này cho dù là viện trưởng bọn họ cũng không thể làm gì được.
Cho dù là thanh niên trí thức, bọn họ cũng có thể đi xoay xở, sao cứ nhất định phải là phần tử cải tạo chứ.
Vương Hồng Kiệt nhìn sự không nỡ và tiếc nuối mênh mang trong mắt bác sĩ Tôn, trong lòng đánh giá lại vị trí của Tô Miêu Miêu một lần nữa.
Y thuật của cô nhóc này ngay cả bác sĩ chủ nhiệm trong huyện cũng khen không dứt miệng, nhất định là vô cùng xuất sắc.
Mà thời đại này thiếu nhất chính là bác sĩ, người trong thôn có đau đầu nhức óc rất ít khi sẽ lặn lội đường xa chạy tới huyện, phần lớn đều là tìm bác sĩ chân đất bốc đại chút thuốc.
Nghĩ như vậy, trong đầu Vương Hồng Kiệt nháy mắt đã có một ý tưởng.
Còn những người khác thì đi theo Vương Hồng Kiệt chuẩn bị trở về thôn.
Chỉ là trước khi lên xe lừa, Tô Miêu Miêu lại đột nhiên mở miệng.
“Trưởng thôn, mọi người về trước đi ạ, cháu còn muốn đi hợp tác xã cung tiêu mua chút đồ, trong nhà đến cái bát cũng vỡ rồi.”
Vương Hồng Kiệt gật đầu, ông ấy biết rõ điều kiện bên chuồng bò.
“Vậy lát nữa cháu về bằng cách nào?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
