Nhưng bác sĩ Tôn đã nói như vậy, cô ấy cũng chỉ đành tránh sang một bên.
“Tiếp theo giao cho cô, hy vọng cô đừng làm tôi thất vọng.” Bác sĩ Tôn liếc nhìn Tô Miêu Miêu một cái.
Tô Miêu Miêu không nói gì, đi thẳng tới trước bàn mổ.
Cô kiểm tra kỹ lưỡng thương thế của Cẩu Đản một lượt, thật ra lúc phát hiện Cẩu Đản ở núi sau, cô đã có hiểu biết sơ bộ về vết thương của cậu bé.
Giờ xem lại, vết thương quả thật hơi gai góc.
Vị trí viên bi sắt khá lệch về phía sau, không chỉ quá trình phẫu thuật khó khăn, quan trọng hơn là chỉ cần sơ sẩy một chút thì có khả năng làm tổn thương dây thần kinh não bộ.
Đến lúc đó, cho dù lấy thành công viên bi sắt ra, cũng có khả năng gây ra đủ loại di chứng.
Ví dụ như nhiễm trùng sau phẫu thuật, ví dụ như liệt, hoặc là ngớ ngẩn.
Dù sao cấu tạo não bộ thật sự quá mức tinh vi.
Bác sĩ Tôn thấy thủ pháp kiểm tra của Tô Miêu Miêu thành thạo như vậy, biểu cảm trên mặt cũng khá bình tĩnh, dường như đã quen nhìn thấy không ít cảnh tượng thế này.
Ông ấy đã tin tưởng không nghi ngờ gì về việc cô từng học y, lại cảm thấy Kinh Thị quả thật là nơi nhân tài xuất hiện lớp lớp.
Một người chỉ từng học y mà đã có thể ung dung lên bàn mổ như vậy, bác sĩ mới được phân công tới chỗ bọn họ đều phải thích ứng rất lâu.
“Dao phẫu thuật.” Sau khi xác định xong thương thế của Cẩu Đản, Tô Miêu Miêu bình tĩnh đưa tay ra.
Trợ lý bên cạnh còn chưa kịp phản ứng, bác sĩ Tôn đã đi trước một bước cầm dao phẫu thuật đặt vào tay Tô Miêu Miêu.
Đợi ông ấy làm xong thì chính mình cũng hơi ngẩn ra, phải biết rằng ông ấy đã làm việc ở bệnh viện này mười mấy năm, hiện giờ cũng là chức vụ cấp Phó Chủ nhiệm.
Mới đầu, bác sĩ Tôn và trợ lý bên cạnh đều không có quá nhiều mong đợi.
Dù sao đứa bé này thật sự bị thương quá nặng, nhưng theo hành động của Tô Miêu Miêu, vẻ mặt hai người đều bắt đầu trở nên nghiêm túc, thậm chí không tự chủ được mà ghé sát lại gần một chút.
Tay cầm dao phẫu thuật của Tô Miêu Miêu vững vàng đến mức khó tin, chuẩn xác không sai lệch tránh đi tất cả dây thần kinh, trực tiếp tìm được viên bi sắt khiến tất cả bọn họ đều bó tay hết cách kia.
“Kẹp y tế.” Tô Miêu Miêu lại mở miệng.
Lần này không cần bác sĩ Tôn, trợ lý bên cạnh lập tức đưa qua.
“...”
Thời gian chậm rãi trôi qua, trong lòng người nhà họ Vương đợi ở bên ngoài cũng theo đó mà trùng xuống từng chút một.
“Cha, sao lâu thế rồi mà vẫn chưa ra? Chẳng lẽ gặp phải tình huống gì rồi sao?” Người nói chuyện là con trai út của Vương Hồng Kiệt, Vương Thanh Sơn.
“Không có tin tức chính là tin tốt.” Vẻ mặt Vương Hồng Kiệt kiên định.
“Nhưng con bé đó cũng quá trẻ rồi, bác sĩ cả bệnh viện huyện thành đều không có cách nào, cô ấy có thể có cách sao? Đừng để đến lúc đó hại Cẩu Đản chỉ có thể tắt thở trong bệnh viện...” Vương Thanh Sơn nói đến phía sau thì không nói nổi nữa.
Cẩu Đản dù sao cũng là cháu ngoại ruột của anh ấy, anh ấy hy vọng cậu bé có thể ra đi ở trong nhà.
Người nhà quê vẫn luôn có một phong tục, linh hồn chết ở bên ngoài sẽ vì không tìm thấy quê hương mà cứ mãi lang thang ở nhân gian, không thể luân hồi chuyển thế.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)