Đường Xuân Lan vội vàng bước lên muốn đón lấy, kết quả vừa cầm lấy suýt nữa thì làm rơi xuống, may mà Tô Miêu Miêu nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy.
“Trong này đựng cái gì? Sao lại nặng thế này?” Đường Xuân Lan kinh ngạc.
Tô Miêu Miêu đặt túi vải xuống trước mặt mọi người, mở ra cẩn thận từng li từng tí.
Người nhà họ Hoắc vừa nhìn thấy đồ bên trong túi vải, hai mắt đều trợn tròn.
Người nhà họ Hoắc nghe xong, hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.
“Em út, em còn biết y thuật sao?” Hoắc Văn Bác ngẩn người nhìn Tô Miêu Miêu.
“Lúc cha nuôi em còn sống em có học qua, sau này ông ấy qua đời thì không học tiếp nữa.” Lời này của Tô Miêu Miêu cũng không tính là giả, chẳng qua Tô Miêu Miêu chỉ học được chút da lông mà thôi nhưng người sư phụ dạy cô kia đã sớm qua đời rồi, y thuật của cô rốt cuộc thế nào, trên đời này đã không còn ai biết nữa.
“Hóa ra là vậy, thế thì cha nuôi đối xử với em cũng khá tốt đấy.” Hoắc Văn Bác cũng không nghi ngờ gì.
Tô Miêu Miêu gật đầu: “Ông ấy vẫn luôn coi em như con gái ruột mà đối đãi, cho nên mọi người cũng không cần cảm thấy áy náy với em, những năm nay em sống cũng không tệ.”
Nhưng người nhà họ Hoắc không ai nghe lọt tai, dù sao thì có tốt đến đâu cũng sao có thể tốt bằng thiên kim tiểu thư của thủ trưởng chứ.
Tô Miêu Miêu ngồi xổm xuống, lấy từ trong túi vải ra mấy cái bánh bao thịt lớn nóng hổi, đưa cho Hoắc Văn Bác.
“Anh cả, anh chia mấy cái bánh bao thịt này cho ông bà nội và cha mẹ đi.”
Hoắc Văn Bác nhận lấy cái bánh bao nóng hổi kia, bên trong bánh bao tỏa ra mùi thịt nồng đậm, không nhịn được nuốt nước miếng.
Anh ấy xoay người chia bánh bao cho ông và bà, lại đưa hai cái còn sót lại cho Hoắc Kiến Quốc và Đường Xuân Lan.
“Của cha để lại cho Miêu Miêu.” Hoắc Kiến Quốc không chịu nhận.
“Của mẹ cũng để lại cho Miêu Miêu.” Đường Xuân Lan cũng lập tức tiếp lời.
Hoắc Văn Bác xoay người định trả bánh bao lại cho Tô Miêu Miêu, Tô Miêu Miêu lại móc ra thêm mấy cái bánh bao lớn nhét vào lòng anh ấy.
“Không ai cần nhường cả, mỗi người đều có.” Tô Miêu Miêu vừa nói vừa lấy từ trong túi vải ra một cái bánh bao thịt lớn, cắn một miếng.
Hoắc Văn Bác nhìn cái bánh bao thịt tươi ngon mềm mọng kia, chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ đều đang cồn cào.
“Mau ăn đi, nguội rồi sẽ không ngon nữa đâu, hôm nay mọi người đã làm việc cả buổi sáng rồi, buổi trưa nếu không ăn chút gì ngon, buổi chiều sẽ không có sức làm việc đâu.” Tô Miêu Miêu vừa nói vừa gặm bánh bao.
Hoắc Văn Bác nghe cô nói vậy, trầm tư một lát, xoay người chia bánh bao trong lòng ra.
“Em út nói không sai, chúng ta ăn no mới có thể kiếm công điểm.” Nói xong cũng cắn một miếng.
Chỉ một miếng, Hoắc Văn Bác đã cảm thấy mệt mỏi cả buổi sáng đều tan thành mây khói.
Bát cháo ngô xay buổi sáng kia, chưa đến nửa tiếng đã tiêu hao sạch sẽ.
Hoắc Mẫn Học và Hoắc Tâm Viễn thấy anh cả đã ăn, cũng thi nhau bắt đầu ăn.
“Ông bà nội, cha mẹ, bánh bao thịt này thật sự quá ngon, mọi người mau nếm thử đi.” Hoắc Tâm Viễn ngậm bánh bao trong miệng, kích động nhìn vợ chồng Hoắc Kiến Quốc.
Dù cho Hoắc Kiến Quốc chinh chiến cả đời, lúc này cũng có chút không kìm nén được cảm xúc trào dâng trong lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
