Tô Miêu Miêu ra ngoài vốn chỉ định làm quen với môi trường xung quanh, không ngờ lại vướng vào chuyện này nhưng đã lo rồi thì không thể bỏ dở giữa đường, chỉ đành ôm đứa bé đi theo sau lưng ông Triệu.
Đi đến đầu thôn, Tô Miêu Miêu liền nhìn thấy chiếc xe lừa hôm qua đón bọn họ về.
Đang buộc dưới gốc cây hòe già trăm tuổi kia.
“Bế đứa bé lên xe đi.” Ông Triệu nói với Tô Miêu Miêu một câu rồi đi tháo dây thừng.
Chiếc xe lừa này là của công, cá nhân muốn dùng thì phải báo cáo với thôn nhưng bây giờ tình hình khẩn cấp, cũng không kịp làm theo quy trình nữa.
Sau khi ông Triệu tháo xe lừa ra, Tô Miêu Miêu đã bế đứa bé ngồi lên.
Ông Triệu chỉ quay đầu nhìn cô một cái, rồi lập tức đánh xe đi.
Suốt dọc đường ông Triệu quất roi vun vút, xe chạy nhanh như điện xẹt.
Gia súc tuy quý giá nhưng sao có thể quan trọng hơn mạng người chứ.
Đầu tóc Tô Miêu Miêu rối bời trong gió, cũng chẳng lo được cho bản thân, chỉ cẩn thận che chở cho đứa bé trong lòng.
Khó khăn lắm mới đến được bệnh viện huyện, ông Triệu vừa dừng xe, Tô Miêu Miêu đã lập tức nhảy xuống, nhìn sang ông Triệu.
“Cháu đưa thằng bé vào trước đây.” Dù sao còn phải tìm chỗ đỗ xe lừa.
“Được.” Ông Triệu đáp lời.
Tô Miêu Miêu bước nhanh bế đứa bé vào bệnh viện, vừa vào cửa đã hét lớn.
“Người đâu, ở đây có người bị thương nặng.” Giọng nói của cô thánh thót dễ nghe.
Các nhân viên y tế trong đại sảnh lập tức chú ý đến bên này, nhanh chóng tiến lên.
Sau khi kiểm tra tình trạng đứa bé trong lòng Tô Miêu Miêu, liền gọi người tới.
“Nhanh lên, ở đây có bệnh nhân bị thương nặng, đưa vào phòng phẫu thuật ngay!”
“Tình hình thế nào rồi?”
“Đã đưa vào phòng phẫu thuật rồi, hiện giờ vẫn chưa biết kết quả.” Tô Miêu Miêu mở miệng.
“Hy vọng không sao.” Ông Triệu căng thẳng nhìn chằm chằm cánh cửa phòng phẫu thuật đang đóng chặt trước mặt.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, chưa đợi được bác sĩ từ trong phòng phẫu thuật đi ra, đã thấy Vương Hồng Kiệt dẫn theo năm sáu người đi về phía họ.
“Ông Triệu, Cẩu Đản nhà cháu thế nào rồi?” Một người phụ nữ trung niên da ngăm đen vừa nhìn thấy ông Triệu lập tức nhào tới, giọng nghẹn ngào.
“Đừng vội, đừng vội, bác sĩ vẫn đang cấp cứu bên trong.” Ông Triệu an ủi.
“Cấp cứu?” Người phụ nữ trung niên kia vừa nghe thấy hai chữ này, hai chân lập tức mềm nhũn.
May mà người đàn ông sau lưng cô ấy đỡ lấy cô ấy: “Em đừng tự dọa mình, Cẩu Đản sẽ không sao đâu.”
Vương Hồng Kiệt nhìn thấy Tô Miêu Miêu đứng ở một bên, mày nhíu lại: “Sao cô cũng ở đây?”
Ông Triệu lập tức mở miệng: “Chính là con bé này đã bế Cẩu Đản đến tìm tôi đấy.”
“Là cháu cứu Cẩu Đản?” Vương Hồng Kiệt kinh ngạc.
“Không tính là cứu, chỉ là bế thằng bé từ trên núi xuống thôi.” Tô Miêu Miêu lắc đầu.
“Vậy cũng là cứu, chú ghi nhớ ân tình này.” Vương Hồng Kiệt có thể đảm nhiệm chức trưởng thôn, tầm nhìn đủ lớn.
Chỉ cần là người quen khác trong thôn, chắc chắn sẽ không do dự ra tay giúp đỡ.
Nhưng Tô Miêu Miêu là phần tử cải tạo vừa mới bị đưa xuống hôm qua, cô không giúp thì người khác cũng không thể nói gì.
Tô Miêu Miêu nghe thấy lời này, ánh mắt nhìn về phía Vương Hồng Kiệt có thêm vài phần khác lạ.
Vị trưởng thôn này coi như cũng không tệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


