Ngoài ruộng.
Bốn cha con nhà họ Hoắc đang bẻ ngô dưới sự sắp xếp của đội trưởng.
Có lẽ là do nguyên nhân thành phần, những người xung quanh không ai bắt chuyện với họ.
Bốn cha con nhà họ Hoắc cũng là người hướng nội, chỉ cắm cúi làm việc của mình.
Lúc đầu còn hơi lóng ngóng, về sau càng lúc càng nhanh nhẹn, động tác người này nhanh hơn người kia.
Dù sao bọn họ làm nhiều một chút thì người nhà mới có thể ăn nhiều hơn một chút.
Mà ngay lúc mọi người đang làm việc với khí thế ngất trời, một đám trẻ vừa khóc vừa chạy ra ruộng.
“Hổ Tử? Sao thế này? Sao lại khóc thành ra thế này? Ai bắt nạt con hả?” Có người nhà đang làm việc ngoài ruộng nhận ra con mình, vội vàng bước lên.
Còn kiểm tra kỹ cơ thể con mình một lượt, xác định không sứt tay gãy chân mới hơi yên tâm.
“Không phải con... là Cẩu Đản...” Hổ Tử khóc đến mức nước mắt nước mũi tèm lem.
“Cẩu Đản? Cẩu Đản làm sao?” Người phụ nữ kia vừa nghe thấy thế, giọng điệu lập tức cao vút lên.
Hổ Tử lại không trả lời được nữa, chỉ mải khóc thôi.
“Cái thằng ranh con này.” Người phụ nữ thấy không hỏi được gì, vỗ mạnh vào người con mình một cái, xoay người đi tìm mẹ Cẩu Đản.
“...”
Bên phía Tô Miêu Miêu đã đi theo đứa bé kia đến nhà bác sĩ trong thôn.
“Ông Triệu, ông Triệu ơi mau ra đây, Cẩu Đản sắp chảy máu chết rồi!” Đứa bé kia vừa vào sân đã gân cổ lên hét lớn.
“La lối om sòm cái gì thế?” Một lát sau trong nhà truyền ra một giọng nói già nua.
Tiếp đó là tiếng bước chân, nghe có vẻ không nhanh không chậm.
Trẻ con trong thôn nghịch ngợm lắm, thường xuyên trèo cây bắt chim, xuống sông bắt cá, dăm bữa nửa tháng lại chảy máu bị thương một lần.
Ông Triệu đã sớm quen rồi.
Còn tưởng lần này cũng là vết thương nhỏ nhưng đợi đến khi ông ấy ra khỏi nhà, liền nhìn thấy một cô bé xinh đẹp đến mức vô lý đang bế Cẩu Đản.
Mà tay Cẩu Đản đã buông thõng xuống, nhìn qua có vẻ như đã hôn mê.
Ông Triệu nhìn thấy cảnh này, bước chân vốn đang chậm rãi lập tức nhanh hơn, thoáng cái đã lao đến trước mặt Tô Miêu Miêu.
“Thằng bé bị làm sao thế này?” Ông Triệu vội vàng hỏi.
“Hình như là lúc chơi ná cao su bị người ta bắn trúng mắt, lúc này thằng bé đã đau đến ngất đi rồi.” Tô Miêu Miêu nhìn đứa trẻ trong lòng.
Ông Triệu vội vàng kiểm tra mắt Cẩu Đản, vết thương kia khiến đầu ngón tay ông cũng phải run rẩy.
“Vết thương này nặng quá, tôi chỉ là một bác sĩ chân đất, cái này phải đưa đến bệnh viện trên huyện.” Ông Triệu nhíu mày.
“Cháu đã nhờ người đi gọi cha mẹ thằng bé rồi.” Tô Miêu Miêu mở miệng.
“Hôm nay bọn họ đi bẻ ngô ở núi sau, đi đi về về mất hơn nửa tiếng đồng hồ đấy, vết thương của Cẩu Đản không thể kéo dài được, nếu không sẽ nguy hiểm đến tính mạng.” Giọng điệu ông Triệu gấp gáp.
“Nhưng cháu không biết đường lên huyện.” Tô Miêu Miêu nhíu mày.
“Đi theo tôi.” Mạng người quan trọng, ông Triệu cũng chẳng màng đến chuyện khác, quay vào nhà thu dọn sơ qua đồ đạc.
Tìm một miếng vải sạch, băng bó đơn giản cho Cẩu Đản, rồi dẫn Tô Miêu Miêu ra khỏi cửa.
Nhưng ông ấy vẫn để một đứa trẻ ở lại cửa nhà, dặn dò nó nếu cha mẹ Cẩu Đản tìm đến thì bảo họ mang tiền đến bệnh viện huyện.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)
