Trong lúc nói chuyện, cuối cùng cửa phòng phẫu thuật cũng được người bên trong mở ra, một bác sĩ mặc áo blouse trắng đi ra.
“Bác sĩ, con trai tôi thế nào rồi?” Người phụ nữ trung niên kia lập tức lao tới.
“Tình trạng của bệnh nhân hiện giờ rất nguy hiểm, viên bi đã trực tiếp bắn nổ mắt phải của bệnh nhân, chúng tôi cần phải cắt bỏ nhãn cầu, cũng như lấy viên bi ra. Nhưng hiện giờ nhãn cầu đã cắt bỏ rồi, vị trí của viên bi lại khá nguy hiểm, chúng tôi đã tập hợp toàn lực của bệnh viện nhưng không có ai có khả năng hoàn thành ca phẫu thuật này, mọi người... có thể đưa đứa bé về rồi.” Bác sĩ nói đến phía sau, giọng điệu rõ ràng trầm xuống rất nhiều.
Tuy ông ấy không nói rõ nhưng những người có mặt đều nghe rất hiểu.
Bị thương nặng như vậy, đưa về thì đồng nghĩa với việc chờ chết.
Mẹ Cẩu Đản túm lấy cánh tay bác sĩ, quỳ sụp xuống: “Tôi cầu xin ông, ông cứu con trai tôi với, tôi chỉ có mình nó là con, nếu nó mất rồi, tôi cũng không sống nổi!”
Bác sĩ lập tức đỡ mẹ Cẩu Đản dậy: “Chị mau đứng lên, đương nhiên chúng tôi sẽ không từ bỏ bất kỳ bệnh nhân nào nhưng chỗ chúng tôi nhỏ, thật sự không có ai có thể hoàn thành ca phẫu thuật này.”
Mẹ Cẩu Đản vừa nghe thấy lời này, trực tiếp ngất đi.
“Mẹ Cẩu Đản?” Cha Cẩu Đản lập tức đỡ người vào trong lòng.
“Thật sự hết cách rồi sao?” Vương Hồng Kiệt chậm rãi bước lên, ông ấy được coi là người bình tĩnh nhất trong số tất cả mọi người nhưng vừa mở miệng giọng nói vẫn run rẩy dữ dội.
“Thực sự xin lỗi, vết thương kiểu này nếu là ở Kinh Thị, có lẽ còn có cơ hội.” Bác sĩ lắc đầu.
Thân thể Vương Hồng Kiệt lảo đảo vài cái, sau khi đứng vững lại thì hít sâu vài hơi, cắn chặt răng mở miệng: “Đưa Cẩu Đản về nhà!”
Mẹ Cẩu Đản vừa tỉnh lại, nghe thấy cha mình nói vậy, suýt chút nữa lại ngất đi, vừa lăn vừa bò nhào tới trước mặt Vương Hồng Kiệt, túm lấy ống quần ông ấy.
“Cha, con cầu xin cha, cha cứu Cẩu Đản đi, nó là mạng sống của con mà.” Nước mắt mẹ Cẩu Đản rơi xuống như mưa.
“Không phải cha không cứu, là bác sĩ cũng không có cách nào. Đây chính là số mệnh của Cẩu Đản, đưa thằng bé về đi, ít nhất phải để nó ra đi ở trong nhà.” Vương Hồng Kiệt không dám nhìn con gái mình, chỉ có thể quay đầu đi.
“Con không chịu, ai cũng không được đưa con của con đi!” Mẹ Cẩu Đản buông tay đang túm ống quần Vương Hồng Kiệt ra, bò dậy định lao vào phòng phẫu thuật.
Nhưng còn chưa đi được hai bước, người đã trực tiếp ngất lịm đi.
“Mẹ Cẩu Đản!” Cha Cẩu Đản lập tức đỡ lấy người.
Những người khác chạy tới cũng đều là người nhà họ Vương, từng người một lau nước mắt.
“Trước đây mẹ Cẩu Đản từng rơi xuống nước, cơ thể bị nhiễm lạnh, kết hôn ba năm vẫn không mang thai, uống bao nhiêu thuốc, phải khó khăn lắm mới cầu được Cẩu Đản, trước mắt lại xảy ra chuyện này, đây là muốn lấy mạng mẹ Cẩu Đản mà.”
“Một đứa trẻ đang yên đang lành, sáng nay tôi còn gặp nó, sao bây giờ lại...”
“...”
“Cô?” Bác sĩ nhìn Tô Miêu Miêu, đầy vẻ kinh ngạc: “Cô là bác sĩ?”
“Tôi từng học y.” Tô Miêu Miêu mở miệng.
Có điều đó là chuyện của kiếp trước rồi, kiếp này cô chỉ từng giết lợn.
“Từng học nghĩa là cô không phải bác sĩ, đây là chuyện liên quan đến tính mạng, cô nhóc con đừng có xen vào.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


