"Ôi trời đất ơi! Chân giò tôi nhờ bao nhiêu người mới mua được đấy!"
Hứa Hoài Lam kêu lên thất thanh, xoay người chạy biến ra hành lang.
Vợ vừa đi khỏi, lưng Cố Vĩ Quốc lập tức thẳng lên ngay. Ông nhìn cậu con trai út đang pha nước rửa chân, ra lệnh: "Thằng Tư, lấy cho bố một chậu nữa."
Cố Vinh Chi cố nhịn cười, trêu bố: "Không phải lúc nãy bố bảo xuống giúp mọi người thoát nước sao? Hay là về rồi hẵng ngâm?"
Cố Vĩ Quốc đặt mông ngồi phịch xuống ghế, cười mắng: "Bố mày không xứng mang ủng xuống dưới đó à?"
"Xứng! Quá xứng luôn ấy chứ! Nước rửa chân tới đây!"
Cố Vinh Chi không chỉ lấy nước ngâm chân cho hai người mà còn pha cho mỗi người một cốc sữa mạch nha: "Còn một lúc nữa mới có cơm, hai người uống lót dạ trước đi."
Nghe vợ nói vậy, Cố Vĩ Quốc vốn hảo ngọt liền thu tay về, uống một ngụm lớn ngon lành.
Làm bác sĩ nên ngứa mắt nhất với mấy cảnh ăn uống vội vàng thế này, Hứa Hoài Lam nhắc nhở: "Uống chậm thôi, không thấy nóng à?"
"Không chậm được, còn phải xuống lầu giúp mọi người."
Một cốc sữa lớn thơm ngọt trôi xuống bụng, Cố Vĩ Quốc thở hắt ra một hơi khoan khoái. Ông đưa chiếc ca tráng men rỗng cho con trai rồi cầm khăn lau nhanh vệt nước trên chân, hỏi vợ: "Trong thư thằng Cả gửi về nói gì thế?"
Hai vợ chồng ông bà nuôi dạy tất cả bốn người con.
Anh Cả năm nay 28 tuổi, là con trai, làm việc trong cơ quan nhà nước, năm ngoái đã theo lãnh đạo trực tiếp chuyển công tác đến thành phố Thượng Hải.
Chị Hai 24 tuổi là con gái, từ nhỏ đã ngưỡng mộ người chú quân nhân hy sinh nên quyết chí vào quân đội, thi đỗ vào trường quân sự. Tốt nghiệp xong làm gì thì người nhà cũng không rõ, chỉ biết lờ mờ là sĩ quan kỹ thuật.
Người thứ ba cũng 24 tuổi, tuy chỉ là cháu gái nhưng cũng chẳng khác nào con đẻ, chính là Cố Phương Bạch. Năm 1965, cô tốt nghiệp đại học xong được phân về tòa soạn báo thành phố Tô Châu, nay đã là biên tập viên chính thức.
Còn cậu út Cố Vinh Chi mới 16 tuổi, đang học lớp mười.
Nhắc đến gia đình này, ai nấy xung quanh đều ngưỡng mộ hết lời, thu nhập cao, con cái đứa nào cũng xuất sắc. Người quen ai cũng chép miệng xuýt xoa, nếu không phải các trường đại học đang ngừng tuyển sinh thì e là nhà này có đến bốn sinh viên đại học, đúng là "ổ trí thức" chính hiệu.
Ngay cả người làm mẹ như Hứa Hoài Lam khi nhắc đến các con cũng tự hào không để đâu cho hết. Bà xách đôi ủng đặt xuống chân chồng: "Thì vẫn như cũ thôi, bảo là mọi việc đều tốt, chẳng biết có phải báo tin vui giấu tin buồn không nữa."
Cố Vĩ Quốc xỏ chân vào ủng: "Đưa thư tôi xem nào?"
Hứa Hoài Lam: "Bây giờ á? Chẳng phải ông bảo xuống lầu thoát nước sao?"
"..." Suýt thì quên. Cố Vĩ Quốc im lặng vài giây rồi đứng dậy: "Thôi, tối về xem vậy."
Hứa Hoài Lam đưa đèn pin cho chồng, miệng càm ràm: "Cái cống thoát nước này năm nào cũng sửa, năm nào cũng ngập. Các ông không tập hợp mọi người lại phản ánh lên trên xem sao?"
"Sao lại không phản ánh? Cấp trên bảo phải đào đường lên thay đường ống mới, cần chính quyền phê duyệt. Công trình không nhỏ lại tốn kém, các phòng ban cứ đùn đẩy nhau, đâu có dễ thế?"
Nhắc đến chuyện này Cố Vĩ Quốc lại thấy bực mình.
Cố Vinh Chi đề xuất: "Lên thẳng chính quyền thành phố để phản ánh không được ạ?"
Cố Vĩ Quốc thở dài thườn thượt: "Vượt cấp đi tìm người ta, chẳng phải đã đắc tội hết ban lãnh đạo nhà máy sao?"
Hứa Hoài Lam hiến kế: "Hay là cả khu tập thể mình cùng viết đơn thỉnh nguyện? Chứ cứ đến mùa mưa dầm là ngập cả tháng trời, phiền chết đi được."
"Vô dụng thôi, thử rồi."
Trừ khi trở mặt làm lớn chuyện, nhưng ai mà muốn làm con chim đầu đàn chịu thiệt thòi chứ. Cố Vĩ Quốc không muốn nhắc đến chuyện này nữa, cầm cái chậu cũ đi thẳng xuống lầu.
Tiễn chồng đi xong, Hứa Hoài Lam quay lại sờ trán cháu gái, may là không sốt: "Sao sắc mặt con trắng bệch thế kia? Còn khoảng nửa tiếng nữa mới có cơm, con ngâm chân thêm lát nữa rồi về phòng nằm nghỉ một chút đi."
Cố Phương thật sự cần một không gian riêng để suy nghĩ, sắp xếp lại mọi chuyện, chỉ là: "... Hôm nay bác Cả đến tòa soạn đón con, bảo là có việc cần bàn ạ?"
"Đúng là có việc, nhưng không vội, lát nữa ăn cơm rồi nói."
Bác gái đã bảo không vội thì đương nhiên Cố Phương cũng không tiện thắc mắc thêm. Mấy phút sau, cô lau chân, đổ nước, giặt sạch tất rồi lau khô giày da, sau đó mới trở về căn phòng thuộc về Cố Phương Bạch.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)