Cố Vĩ Quốc dùng một tay che ô, một tay soi đèn pin, chân còn chưa kịp bước qua bao cát chắn lũ ở cổng viện thì đập vào mắt đã là cảnh tượng khí thế ngất trời. Nhà nhà người người đang hì hục tát nước bẩn ra ngoài.
Nhìn dòng nước lềnh bềnh bùn đất dưới chân, Cố Vĩ Quốc bất đắc dĩ lùi lại hai bước. Ông nhét đèn pin vào túi áo đồng phục, kẹp nghiêng cán ô vào cổ rồi mới cúi xuống xắn ống quần, miệng không quên dặn dò cô cháu gái đi phía sau: "Phương Bạch này, trong sân ngập cả rồi, con cũng xắn cao ống quần lên đi."
Lúc này, Cố Phương vẫn chưa hết bàng hoàng. Cô vẫn chưa hiểu tại sao mình chỉ ngủ một giấc mà tỉnh dậy đã biến thành Cố Phương Bạch. Tuy vậy, sự hoang mang ấy không ngăn cản cô ngoan ngoãn cúi người làm theo lời bác.
Cố Vĩ Quốc đang đi đôi giày cao su mới, tiếc của không nỡ làm bẩn nên định cởi ra lội chân trần. Thế nhưng, vừa ngẩng lên thấy cháu gái cũng định tháo giày, ông vội vàng ngăn lại: "Đừng cởi! Dưới đất khéo có đá sỏi với mảnh thủy tinh đấy. Con cứ đi cả giày, hỏng thì bác mua đôi mới cho."
Cố Phương nhìn xuống đôi tất trắng tinh và giày da đen dưới chân, cũng không muốn làm khó bản thân nên nghe lời đứng dậy, lội theo chân bác vào sân.
Trong sân, mấy người hàng xóm vừa thấy hai bác cháu liền cười rộ lên chào hỏi: "Thảo nào hôm nay lão Cố về muộn thế, hóa ra là đi đón Phương Bạch à."
"Mưa to quá, hai bác cháu có ướt không đấy?"
"Công việc ở tòa soạn của Phương Bạch chắc bận rộn lắm nhỉ? Hơn tháng rồi mới thấy cháu về."
"Lão Cố này, hôm nay nhà tôi hầm canh đầu sư tử, lát nữa tôi bưng sang một bát nhé."
"Chú nhớ con bé Phương Bạch thích ăn cá tạp kho, lát nữa chú cũng mang một phần sang cho."
"Nhà tôi..."
Cố Vĩ Quốc đã quá quen với việc hàng xóm yêu chiều cháu gái mình, biết có từ chối cũng vô ích nên dứt khoát cười ha ha nhận hết. Ông hứa lát nữa sẽ xuống giúp mọi người khơi thông dòng nước, sau đó mới dẫn cô cháu gái đang cười đến cứng cả miệng đi lên cầu thang.
Đợi bóng dáng hai bác cháu khuất sau lối ngoặt cầu thang, cô vợ mới cưới Uông Mỹ Nam đang đứng tránh mưa dưới mái hiên mới ghé sát tai chồng, nhỏ giọng hỏi: "Anh Đại Hổ, cô gái đó là ai thế? Sao mọi người hào phóng với nhà đó vậy?"
Tuy nói khu tập thể nhà máy thủy tinh sống rất hòa thuận, nhưng cái cảnh tranh nhau mang thịt mang cá sang biếu một nhà thế này thì đúng là cô ấy chưa thấy bao giờ.
Lưu Hổ vuốt nước mưa trên mặt, ngập ngừng vài giây rồi cũng thì thầm đáp: "Mẹ chị Phương Bạch là công an, năm xưa hy sinh vì bảo vệ tài sản nhà máy. Lúc đó chị ấy mới có mấy tuổi đầu, sau này vẫn luôn đi theo kỹ sư Cố sống ở khu tập thể nhà mình. Đến khi đi làm thì chị ấy mới chuyển ra ngoài, mọi người làm vậy là vì mang ơn đấy."
"Thảo nào..." Uông Mỹ Nam làm vẻ vỡ lẽ, nhưng rất nhanh lại nhíu mày thắc mắc: "Vậy sao lại sống với bác? Bố chị ấy đâu?"
Chẳng lẽ cũng giống hoàn cảnh của cô ấy, có mẹ kế là có bố dượng luôn sao?
"Đừng có nghĩ lung tung." Lưu Hổ liếc mắt một cái là nhìn thấu tâm tư của vợ, lập tức suỵt khẽ một tiếng trách yêu. Cậu ta ngó nghiêng xung quanh, xác định không ai để ý mới hạ giọng thấp hơn nữa: "Chuyện này em biết trong lòng là được, đừng có nói ra ngoài. Bố của chị Phương Bạch cũng là liệt sĩ, cả ông nội chị ấy cũng thế."
Uông Mỹ Nam hít sâu một hơi.
Một... Một nhà ba liệt sĩ ư? Vậy cô gái đó đau đớn đến mức nào chứ?
...
Trời mưa nên màn đêm cũng buông xuống sớm. Mới hơn sáu giờ tối mà bên ngoài đã tối đen như mực, cũng may khu tập thể đã có điện nên trong nhà vẫn sáng trưng.
Vừa thấy Cố Phương bước vào cửa, bác gái Hứa Hoài Lam đã tinh ý nhận ra ngay chân cô có vấn đề. Bà nhíu mày ấn cô ngồi xuống ghế, vừa giục cậu con trai út đi lấy nước ấm cho chị ngâm chân, vừa quay sang lườm chồng: "Ông không biết sức khỏe Phương Bạch yếu hay sao? Nước lạnh thế kia mà để con bé lội."
Cố Vĩ Quốc kêu oan: "Đã tháng sáu rồi, lạnh ở đâu ra? Với lại có mấy bước chân, chẳng lẽ bà bảo tôi cõng con bé?"
Con gái lớn phải giữ ý tứ với cha, huống hồ ông chỉ là bác ruột.
Hứa Hoài Lam đảo mắt sắc lẹm: "Thế ông không biết về nhà lấy đôi ủng cao su rồi hẵng ra đón Phương Bạch à? Cùng lắm thì đứng ở cổng viện gọi với lên một tiếng, bảo thằng Vinh Chi mang xuống."
Cố Vĩ Quốc hoàn toàn không nghĩ ra cách này, há miệng muốn cãi mà chẳng phản bác được câu nào.
Dù chưa rõ ràng nhiều chuyện, nhưng Cố Phương vẫn bắt chước giọng điệu của nguyên chủ, thử mở lời giải vây cho bác trai: "Bác ơi, hình như con ngửi thấy mùi thức ăn bị cháy thì phải."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)