Là công nhân kỹ thuật lâu năm, căn hộ bác Cố được phân không chỉ có vị trí đẹp mà diện tích cũng rộng đến hơn năm mươi mét vuông. Nhà được ngăn thành ba phòng một sảnh, chưa kể bếp và khu vệ sinh chung bên ngoài. Từ sau khi chị họ thi đỗ đại học đi xa, căn phòng rộng mười mấy mét vuông này gần như trở thành không gian riêng của Cố Phương Bạch.
Cố Phương đóng chặt cửa phòng ngủ, chậm rãi quan sát hoàn cảnh vừa quen thuộc vừa xa lạ. Thú thật, nếu dùng con mắt của người đời sau nhìn vào thì đồ đạc trong phòng quả thực quá đỗi cũ kỹ. Nhưng ở thời điểm hiện tại, bất kể là chiếc giường gỗ mộc trông chắc chắn, chiếc tủ quần áo gỗ thịt có khảm gương soi nửa người, hay chiếc bàn học lót kính trong suốt, cho đến chiếc đài radio đặt trên bàn... món nào cũng là hàng xịn cả.
Hồi lâu sau, Cố Phương hít sâu một hơi, bước về phía chiếc gương.
Không biết qua bao lâu, Cố Phương từ từ giơ tay chạm lên mặt gương.
Người trong gương cũng làm động tác y hệt, cuối cùng lòng bàn tay hai người áp vào nhau qua lớp kính.
Khoảnh khắc này, Cố Phương bỗng nảy sinh một ảo giác... dường như dòng thời gian của hai không gian đang bị tấm gương này cắt ngang. Và cô, đang thực sự đối mặt với Cố Phương Bạch bằng xương bằng thịt.
Nhưng... sao có thể chứ?
Cô quá đau buồn, chỉ khóc rồi thiếp đi vì kiệt sức. Sao lại không kiểm soát được mà bước vào giấc mộng kỳ quái này, hoán đổi cuộc đời với Cố Phương Bạch đang ngủ trưa kia chứ?
Cố Phương thực sự đã đến tháng 6 năm 1968. Còn đối phương thì đã đến thế giới văn minh tiên tiến của sáu mươi năm sau.
Vậy thì ở kiếp này, liệu Cố Phương Bạch có thể thoát khỏi số phận chết yểu bi thảm hay không? Có thể nhận được khối tài sản khổng lồ mà cô thừa kế từ bà cụ ở tương lai không?
Còn cô... liệu có thể dốc hết sức lực để xóa bỏ mọi nuối tiếc và ân hận của bà cụ hay không?
Nghĩ đến đây, mọi sự hoang mang trong lòng Cố Phương trong nháy mắt đều bị niềm vui sướng trào dâng đẩy lùi. Cô đột ngột siết chặt bàn tay đang đặt trên mặt gương.
Mãi đến khi đầu ngón tay trắng bệch vì dùng sức, cô mới kìm nén được giọt nước mắt chực trào ra khỏi hốc mắt.
Thật tốt quá... Cuối cùng cô cũng có thể báo đáp ơn cứu mạng và dưỡng dục của bà cụ rồi.
Năm 1968... Thật tốt quá.
Đã hoán đổi thân phận rồi thì từ nay về sau, Cố Phương chính là Cố Phương Bạch.
Trên bàn ăn tối, đối diện với những món ăn thịnh soạn, cả nhà vừa ăn vừa trò chuyện rôm rả, không khí rất náo nhiệt.
Chẳng biết thế nào, câu chuyện lại vòng vo quay về chuyện tầng một.
"... Trong nhà không chỉ ngập nước bùn vàng khè mà còn có rất nhiều giun đất với sâu bọ nữa." Cố Vĩ Quốc kể.
Cố Vinh Chi gắp cho cô một miếng thịt nạc chân giò hầm đường phèn lớn rồi mới rùng mình nói: "May mà nhà mình ở tầng hai."
Giun đất thì không đáng sợ, nhưng cứ có từng con bò vào nhà thì ghê chết đi được.
Hứa Hoài Lam cảnh cáo con trai: "Câu này cấm không được nói ra ngoài, người ở tầng dưới nghe thấy thì phiền lòng lắm đấy."
Cố Vinh Chi cười lộ hai chiếc răng khểnh: "Con đâu có ngốc."
Cố Phương Bạch cố gắng thích nghi với thân phận mới, mở lời đề nghị: "Thực ra chuyện này không khó giải quyết, con dùng tay trái viết một bài báo nặc danh vạch trần sự việc đăng lên là được."
Tuy từ một nghiên cứu sinh pháp y chuyển thành biên tập viên, nhưng Cố Phương Bạch học các môn xã hội cũng không tồi, cộng thêm ký ức của nguyên chủ nên chẳng ảnh hưởng gì mấy.
Điều duy nhất khiến cô hơi chột dạ là cô gái đã hoán đổi với mình, hy vọng đối phương nể tình khối tài sản khổng lồ kia mà không sợ hãi nghề pháp y.
"Đăng... Đăng báo á?"
Giọng nói của Cố Vĩ Quốc kéo Cố Phương Bạch đang thất thần quay trở lại thực tại. Cô ngước mắt lên, bắt gặp ngay ba đôi mắt đang ngỡ ngàng nhìn mình chằm chằm.
Cố Phương Bạch bình thản hỏi: "Sao vậy ạ?"
"Liệu có cấp tiến quá không?" Đây là hướng đi mà Cố Vĩ Quốc chưa từng nghĩ tới, hơn nữa: "Thực sự có tác dụng sao?"
Người thời này vẫn còn quá hiền lành thật thà. Cố Phương Bạch giải thích đơn giản cho mọi người về sức mạnh của dư luận, sau đó mới nói đầy ẩn ý: "Đã mấy năm liền không giải quyết được vấn đề, vậy thì cứ phơi bày nhu cầu ra dưới ánh mặt trời. Người nhìn thấy nhiều thì tự nhiên sẽ được coi trọng thôi."
Năm 68 không giống đời sau, bầu không khí lúc này rất căng thẳng, chỉ cần đăng báo là lập tức sẽ có chuyên viên xuống xác minh xử lý ngay.
Vậy nên bà chị ba dịu dàng của cậu sau khi đi làm đã trở nên hung tàn thế này rồi sao? Cố Vinh Chi rụt cổ lại: "Hèn chi người ta cứ bảo ngòi bút của văn nhân chính là dao kiếm."
Hứa Hoài Lam gật gù: "Cách của Phương Bạch đúng là được đấy, chỉ sợ một đống người sẽ bị liên lụy trách phạt thôi."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)