Bọn Tần Vũ tiến nhập vô biên hải vực đã được nửa tháng. Trong nửa tháng này, Tần Vũ lúc thì ngự kiếm phi hành, đạp mặt sóng mà đi, lúc thì nghỉ ngơi trên đại thuyền, trong nửa tháng Tần Vũ cùng Tiểu Hắc chỉ gặp được vài hòn đảo, các hòn đảo này đều chỉ là những hòn đảo hoang nhỏ và không hề có bóng người.
Cư li đến hải ngoại tiên đảo thực sự hãy còn rất xa.
"Tiểu Hắc à, đệ cũng muốn học câu cá với ta sao? Không phải là đệ trực tiếp ra biển bắt cá thì sẽ nhanh hơn sao?" Tần Vũ ngồi xuống mạn thuyền, thoải mái hưởng thụ gió biển, trong tay cầm một cần câu, một đạo tinh thần lực gắn kết Tần Vũ với cần câu.
Ngay khi có một động tĩnh nào Tần Vũ có thể dễ dàng câu cá lên.
Một đạo ám kim sắc năng lượng từ trên thân Tiểu Hắc quán nhập trực tiếp lên cần câu, Tiểu Hắc không ngờ cũng câu cá. Tiểu Hắc nghe Tần Vũ hỏi liền dùng linh thức truyền âm đáp: "Vậy tại sao đại ca lại câu cá, không phải đại ca ra biển bắt cá thì nhanh hơn câu cá sao?"
"Ý cảnh, câu cá chính là để hưởng thụ ý cảnh, ý cảnh, đệ hiểu không?". Tần Vũ cười nói.
Tiểu Hắc dùng linh thức truyền âm nói: "Ý cảnh, câu cá là để hưởng thụ ý cảnh! Hắc, quá đơn giản, đạo lý này ai mà không biết, đại ca không thấy là đệ cũng đang hưởng thụ ý cảnh sao?" Tiểu Hắc đắc ý vỗ cánh.
"……" Tần Vũ không nói gì.
Qua một lúc.
"Còn ý cảnh gì nữa, hiện tại đến một con cá cũng không có!". Tiểu Hắc không nhẫn nại được, ném bỏ cần câu lên thuyền, sau đó vỗ cánh như một mũi tên trực tiếp xuyên nhập đại dương, chỉ một lát đã bay lên trong lưỡng trảo quắp chặt một con cá.
"Ha ha, một con cá rất lớn".
Câu cá cảm giác so với trực tiếp bắt cá thì thống khoái hơn nhiều, Tần Vũ tâm tình thư sướng tháo con cá xuống ném vào trong chiếc lu đựng cá trong khoang thuyền. Tiểu Hắc hết nhìn con cá lại nhìn Tần Vũ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


