Tần Vũ và Tiểu Hắc sắc mặt biến thành khó coi.
Lúc này xung quanh bọn Tần Vũ đã có đến mười sáu con thanh sắc Bát Trảo Chương Ngư, trong đó có mười hai con đã lập thành trận thế, từng đạo yêu nguyên lực tựa như thiên la địa võng bao vây bọn Tần Vũ vào giữa.
"Thập nhị môn Thiên La Địa Võng trận". Tần Vũ trong lòng phát lạnh.
Thập nhị môn Thiên La Địa Võng trận không phải là trận pháp cao thâm gì, nhưng bố trận lại là mười hai Kim Đan kỳ Bát Trảo Chương Ngư, mà Bát Trảo Chương Ngư thân thể cực đại, sở hữu nhiều yêu nguyên lực, cùng là Kim Đan kỳ nhưng chúng còn lợi hại hơn nhiều yêu thú khác.
Nếu không sử dụng trận pháp thì với lực lượng liên thủ của mười hai Kim Đan kỳ yêu thú này Tần Vũ và Tiểu Hắc còn có thể phá được. Nhưng giờ trận pháp đã phát huy tác dụng kìm hãm bọn họ.
"Đại ca, thế nào?" Tiểu Hắc hỏi.
Tần Vũ tim đập liên hồi, nhưng nhìn đại trận này cũng không nói nên lời.
Mười hai Kim Đan kỳ Bát Trảo Chương Ngư bố trí thành đại trận, một người một ưng bọn họ không chắc có thể phá được.
Tần Vũ trong lòng quyết tâm: "Bất kể là ai nếu muốn đối phó với ta thì ta nhất định không để kẻ đó yên lành." Tần Vũ mặc dù bình thường đối đãi với bằng hữu chân thành nhưng một khi đã xuất thủ thì quyết không mềm lòng.
"Đại ca, mười sáu con Kim Đan kỳ yêu này thì có bốn con Kim Đan hậu kỳ không tham gia bố trận, nhưng đáng sợ nhất chính là hồng sắc Bát Trảo Chương Ngư, nó đã đạt Nguyên Anh kỳ rồi". Tiểu Hắc thanh âm lạnh lẽo, không có vẻ gì hoảng loạn.
"Chạy trốn không xong rồi, giờ chuẩn bị chiến đấu."
Lực lượng cơ nhục toàn thân Tần Vũ như thể bừng tỉnh, bất kể đụng phải chuyện gì, hắn cũng phải loại người yếu đuối để cho người ta bắt nạt, Tần Vũ lại còn có vũ khí mạnh mẽ là Diễm Sí kiếm và Diễm Sí quyền sáo
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


