Đặc tính của loại bát trảo chương ngư này là một khi trảo tử bị chặt đứt thì có thể mọc dài lại, cái này đối với công phu tu vi không hề có liên quan. Không như thần thú Long Nham Sư, một khi chi bị chặt mất thì trừ khi phi thăng, bằng không tuyệt đối không thể mọc lại.
"Lão tam, ta để cho ngươi xuất thủ, không ngờ lại chẳng làm gì được hắn". Tang Mặc giọng đầy bất mãn.
Tên lão tam sợ hãi nói: "Đại ca, không phải tại đệ, đệ đã chuẩn bị xuất thủ rồi, nhưng tên tu chân giả này tốc độ bất ngờ tăng lên gấp mười lần, nhanh đến kinh khủng, đệ căn bản không thể theo kịp, may là có đại ca xuất thủ kịp thời".
Tang Mặc hắng giọng: "Điều này cũng phải, tốc độ tiểu tử này đúng là quỷ dị, lúc đó ta cũng phải dựa vào bản lãnh cộng thêm độ dài của nhục trụ mới có thể đón đầu hắn, nếu hoàn toàn chỉ dựa vào tốc độ của cơ thể thì ta tối đa là chỉ bằng hắn".
Tần Vũ trong lòng kinh hãi.
Vừa rồi là do hắn thi triển "Tinh thần lĩnh vực", như quả trong tình huống bình thường luận tốc độ không thể nào bằng được với Tang Mặc.
"Có vẻ như muốn đào tẩu thực sự rất khó". Tần Vũ không ngừng cân nhắc suy nghĩ, thực sự không quan tâm đến thương thế bản thân.
Tần Vũ mặc dù thụ thương trầm trọng, bất quá từng đạo thanh lưu không ngừng lưu biến, toàn thân không ngừng khôi phục lại với tốc độ kinh nhân. Tần Vũ tin chắc không lâu sau thương thế sẽ có thể hoàn toàn khôi phục. Có điều hắn cũng rất kinh hãi trước lực công kích của Tang Mặc.
"Đại ca". Tiểu Hắc bay đến bên cạnh Tần Vũ, cánh đập nhẹ vào lưng hắn.
Tần Vũ quay đầu lại nhìn Tiểu Hắc, mặt đầy vẻ giận dữ.
"Tiểu Hắc, tại sao đệ lại không chạy đi, tại sao!!!" Tần Vũ trừng mắt nhìn Tiểu Hắc, dùng linh thức truyền âm trách mắng, hắn lúc này trong lòng vô cùng phẫn nộ. Dù đang bị Tần Vũ trừng mắt Tiểu Hắc vẫn nói: "Đại ca, nếu anh không thể chạy được thì thà để cả hai ta cùng chết".
"Hỗn đản!!!" Tần Vũ bất ngờ mắng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


