Tần Vũ cùng Tiểu Hắc một người, một ưng phi hành với tốc độ cực hạn tiến về phương nam.Thành trì, núi non, thảo nguyên, sông hồ tất cả đều bị bỏ lại sau lưng. Đột nhiên một đại sâm lâm hiện ra trước mắt.
- Ha ha, điều này đệ không biết rồi.
Khuôn mặt Tần Vũ hiện nét cười giải thích:
- Đệ có biết Hải Nguyên Tiên Đảo cách Tiềm Long Đại Lục bao xa không?
- Không rõ nhưng chắc phải rất xa.
Tiểu Hắc nghi vấn nhìn Tiểu Vũ không hiểu Hải Nguyên Tiên Đảo cách Tiềm Long Đại Lục bao xa quan hệ gì với việc tiến vào đại sâm lâm.
Tần Vũ vừa cười vừa nói:
- Mặc dù Hải Nguyên Tiên Đảo cách đây mười vạn dặm, nhưng bồng lai tiên vực hàng vạn dặm hoang vu và biển cả rộng lớn thế nào căn bản không thể tưởng tượng. Chúng ta phi hành không nghỉ trên biển cả không khỏi quá buồn chán.
- Đại ca, ý người là gì?
Tiểu Hắc đột nhiên hiểu ra chút
- Chúng ta tạo một chiếc thuyền rồi cho vào không gian giới chỉ. Trên dòng chảy bất tận của biển lớn chúng ta ngồi thuyền đánh cá và phơi mình dưới ánh dương quang nghe gió biển hiu hiu thổi. Phi hành liên tục không khỏi quá buồn chán sao ?
Tu chân thời gian kéo dài vô cùng vô hạn và phiêu lưu mạo hiểm trên đại hải cũng là một dạng tu luyện.
Tiểu Hắc tinh thần phấn chấn nói:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


