Tần Vũ và Tiểu Hắc cùng nhau phi hành.
"Ô Giang, dài hơn hai ngàn dặm, quanh co phức tạp, là con sông lớn nhất tại Bá Sở quận này, xuyên qua hơn mười thành trì, khi xưa cũng là nơi Tây Sở bá vương chết, cách kinh thành không xa lắm", Tần Vũ cùng với Tiểu Hắc dùng linh thức truyền âm nói.
"Đại ca, Ô Giang dài như vậy mà đại ca cùng Hạng Ương lại chỉ hẹn quyết chiến trên Ô Giang thi ai biết là chỗ nào trên sông chứ? Đại ca cùng Hạng Ương vẫn chưa nói rõ mà!", Tiểu Hắc nghi hoặc hỏi. Cả Tần Vũ và Hạng Ương đều không phải là những người sơ ý, Tiểu Hắc đoán là bọn họ đã xác định địa điểm nên hồi nãy không hỏi gì, giờ tiện thể nó hỏi luôn.
Tần Vũ cười nói" Còn nhớ hồi nãy ta cùng Hạng Ương nói gì không?"
Tiểu Hắc nhớ lại những gì Tần Vũ nói, tức thì mình bạch. "Ha ha, đại ca, đại ca thật là âm hiểm nha. Thảo nào Hạng Ương nghe thấy lại biến sắc như vậy", trí tuệ của Tiểu Hắc cực cao, chỉ cần nghĩ kỹ đương nhiên là sẽ hiểu rõ.
Tiểu Hắc đối với ngoại nhân, trừ Tần Vũ ra, còn thì đều không quan tâm. Người của Tần gia, do có quan hệ với Tần Vũ nên Tiểu Hắc cũng còn có chút ý tốt, còn ngoài ra thì không để ý. Riêng đối với người của Hạng gia, vì tình cảm với Tần Vũ, nó coi họ như là kẻ thù.
"Tiểu Hắc, từ giờ cho tới ngày mai, chúng ta vẫn còn có chuyện phải làm. Ngươi có đoán được chuyện gì không?" Tần Vũ cười nói.
"Vẫn còn có chuyện nữa à?", Tiểu Hắc trầm ngâm suy nghĩ một lát, "Đại ca, mọi chuyện người đã nói với gia đình rồi thì đúng ra không còn cái gì để lo lắng… À, đệ biết rồi", ánh mắt sắc bén của Tiểu Hắc lấp lánh quang hoa, "Ngũ Đức, đúng không?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


